Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

TRỞ LẠI BANGKOK

Tôi vừa mới trở lại Bangkok trong một chuyến đi ngắn. Bangkok và Thailand đối với tôi có một ấn tượng đặc biệt vì đó là nơi lần đầu tiên tôi "xuất ngoại" cách đây hơn 14 năm.



Lần trước tôi tới Bangkok thì cả TP như một công trường lớn, họ đang xây hệ thống đường trên cao. Bây giờ Bangkok đã có một hệ thống đường giao thông hoành tráng với hệ thống đường bộ trên cao, tàu điện Skytrain và tàu điện ngầm (Subway)





Công nhân làm vệ sinh đường phố sau cơn mưa. Phía trên là skyway và phía dưới là Subway.


Bên trong Skytrain


Một ngôi chùa có nhiều phật tử Việt nam ghé qua. Chùa trải thảm, có máy lạnh và cửa ra vào tự động, không khác gì khách sạn!!  Đặc biệt lúc ra cửa tôi giật mình khi nghe mời: "uống nước dừa đi anh, dừa này Việt nam không có". Cậu bán dừa là người Hà Tĩnh bảo: em đi làm bên này một năm về một hai lần, cả hai vợ chồng qua, các con nhờ Ông Bà chăm nuôi. Mình ngạc nhiên quá hỏi tại sao qua tận đây đi làm? Cậu cho biết có Ông Chú là Việt Kiều Thailand đưa qua. Còn việc đi lại thì hóa ra từ Hà Tĩnh qua Bangkok còn nhanh hơn vào Sài gòn tới nửa ngày. Qua cửa khẩu Cầu Treo, qua đất Lào rồi vào Thái, tới BKK chỉ mất nửa ngày và một đêm bao gồm cả thời gian làm thủ tục nhập cảnh!!



Một nơi thờ thần 4 mặt ( Tứ diện thần- tứ diện phật) được coi là linh thiêng nhất ở Bangkok .Theo nghi lễ thì mặt chính diện là biểu tượng cho Từ, sau đó thuận theo chiều kim đồng hồ là Bi, Hỷ và Xả.
Định mua một chiếc Lamborghini về chạy nhưng thấy hao xăng quá!!


Núi Fuji... ở sân bay Don Muong
 Lúc chờ lên máy bay về SG tôi thấy hai ông già đúng là người Việt nhưng lại nói chuyện với nhau bằng tếng Thái.
Lên máy bay họ bắt chuyện: Đi Bangkok đã tới Bangkok chưa?
Mình ngơ ngác hỏi thế là sao??!!
Hai Ông cười bảo đã "tới bến" ở Bangkok chưa?!
Hehe! Bố khỉ ! cái loại nói tiếng Việt còn ngọng lại "chơi" mình!
Thì ra hai Ông là Việt kiều ở Udonthani, miền Đông bắc Thailand, nơi có cộng đồng người Việt rất đông. 
Hai Ông tâm sự: chúng tôi gốc ở ngoại thành Hà nội, quãng những năm 1930 gia đình chạy loạn qua đó, chúng tôi sinh ra ở Udon còn bố mẹ thì đã về và chết ở Việt nam rồi, nguyện vọng của các cụ là chết ở quê hương.

Cũng dễ hiểu vì thời đó nước mình và toàn cõi Đông Dương chiến tranh, hơn nữa theo đường bộ từ Bắc Việtnam qua Bắc Thailand còn gần hơn vào SG. Năm 1954 có rất nhiều Việt kiều Thailand hồi hương, trước khi về họ góp tiền xây dựng và tôn tạo chùa triền để tri ân với đất nước đã cưu mang họ.
Sau năm 1954 và thời Vietnam chưa gia nhập ASEAN, người Việt bị phân biệt đối xử rất nặng nề, không có quyền công dân đầy đủ, họ chỉ buôn bán vặt và xích lô, ba gác. Không những thế thỉnh thoảng bà con ta còn bị gây sự đánh đập, cướp đồ.. Người Việt ra đường gặp nhau không dám nói tiếng Việt...
Sau khi Việt nam gia nhập Asean thì tình hình đã khác nhiều, Việt kiều được nhận đầy đủ quyền công dân, nhiều người thành đạt. Một trong hai Ông già là chủ bệnh viện tư nhân. Ông bảo có nhiều người trước kia chửi mình, đánh mình giờ làm thuê cho mình...
Câu chuyện chưa hết thì máy bay đã hạ cánh .
Hai Ông chào tạm biệt bảo ở SG mấy hôm thăm người nhà (di cư năm 54) rồi ra Hà nội chơi với bà Cố năm nay hơn 100 tuổi rồi!!
Tự nhiên mình thấy mến hai ông già vì thấy các ông có tình nghĩa với quê cha đất tổ.  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét