Câu Chuyện Thứ nhất
Tôi
vội vã chạy vào một cửa hàng trong vùng để mua vài món quà Giáng sinh
vào phút chót. Tôi nhìn khắp lượt hết mọi người trong cửa hàng và bắt
đầu càu nhàu một mình. Tôi sẽ phải chôn chân ở đây mất trong khi còn bao
nhiêu công việc đang chờ đợi. Giáng sinh từ bao giờ đã trở thành một
cái nợ. Tôi chỉ ước sao mình được ngủ suốt cả mùa Giáng sinh. Nhưng rồi
tôi tỉnh ra, chen lấn với mọi người, nhanh chóng tìm cho mình mấy món
quà tốt nhất. Một lần nữa, tôi lại không tránh khỏi càu nhàu về giá cả
mấy thứ đồ chơi này. Tôi chẳng biết là khi mua về, lũ trẻ có thèm chơi
không nữa.
Bước đến gian hàng búp bê, tôi nhìn thấy một cậu bé chừng 5 tuổi, đang cầm một con búp bê rất xinh xắn. Cậu bé cứ dịu dàng vuốt tóc con búp bê. Tôi quên mất việc của mình, không rời mắt khỏi cậu bé được. Rồi cậu quay sang người phụ nữ, được cậu gọi là cô, đang đứng bên cạnh: "Cô có chắc là cháu không có đủ tiền không". Người phụ nữ kiên nhẫn trả lời: "Cháu biết là cháu không có đủ tiền mua nó mà". Rồi cô bảo cậu bé đứng yên đó để cô đi mua thêm vài thứ khác. Khi người phụ nữ bước đi, cậu bé vẫn tiếp tục ôm con búp bê. Tôi bèn đi tới và hỏi xem cậu định mua búp bê cho ai. Cậu bé nói: "Đây là con búp bê em gái cháu rất thích. Nó tin là ông già Noel sẽ mang đến cho nó". Tôi bảo với cậu rằng có thể ông già Noel sẽ làm như vậy. "Không, ông ấy không thể đến chỗ em gái cháu được… Cháu phải gửi con búp bê này cho mẹ, để mẹ mang đến cho em", cậu trả lời.
Tôi liền hỏi cậu bé xem em gái cậu đang ở đâu. Cậu nhìn tôi với đôi mắt buồn rười rượi và nói: "Em cháu đã về với Chúa rồi. Bố cháu bảo, mẹ cũng sắp sửa đến nơi có em gái cháu".
Tim tôi như ngừng đập. Cậu bé nhìn tôi lần nữa và nói: "Cháu bảo bố nói với mẹ đừng đi. Cháu bảo bố dặn mẹ hãy chờ cháu về đã". Rồi cậu khoe với tôi một bức ảnh của cậu. Bức ảnh vừa được chụp trước cửa hàng. "Cháu muốn mẹ mang theo bức ảnh này, để mẹ không bao giờ quên cháu. Cháu yêu mẹ nhiều lắm. Cháu ước mẹ đừng đi. Nhưng bố bảo mẹ phải đi với em". Cậu bé nói, giọng càng nhỏ dần và cái đầu nhỏ nhắn ngày một cúi thấp xuống. Lựa lúc cậu bé không để ý, tôi đưa tay vào ví của mình và lôi ra một nắm tiền lẻ. Tôi bảo cậu bé: "Vậy chúng ta cùng đếm lại tiền lần nữa nào". Cậu bé có vẻ rất phấn chấn: "Vâng, cháu tin chắc là sẽ đủ". Sau khi đếm xong chỗ tiền đã được tôi kín đáo luồn thêm vào một ít, cậu bé thì thầm nói: "Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền". Rồi cậu nói với tôi: "Cháu xin Chúa cho cháu có đủ tiền mua búp bê để gửi cho em và Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện đó. Cháu thầm ước có đủ cả tiền mua cho mẹ một bông hồng trắng nữa. Nhưng cháu không xin Chúa đâu. Vậy mà Người vẫn nghe thấy. Mẹ cháu yêu hồng trắng lắm". Thấy người phụ nữ đã trở lại, tôi vội bước đi. Nhưng suốt thời gian còn lại ở trong cửa hàng, tôi không ngừng nghĩ về cậu bé.
Bỗng dưng, có điều gì đó như vụt qua trí óc tôi. Tôi nhớ lại một mẩu tin tôi vừa đọc trên báo vài hôm trước. Một chiếc xe tải đâm phải một chiếc xe hơi, làm thiệt mạng một bé gái. Mẹ của cô bé bị thương rất nặng. Trước tình trạng sống dở chết dở của người mẹ, gia đình nạn nhân đang cân nhắc về việc chấm dứt sự sống của bà.
Mấy ngày sau, báo lại đưa tin, người phụ nữ trẻ trong vụ tai nạn trên đã chết. Tôi không biết cậu bé tôi gặp hôm Giáng sinh có liên quan gì đến những nạn nhân xấu số kia không.
Không nén nổi tò mò, chiều muộn ngày hôm đó, tôi mua một ít hồng trắng đến nhà tang lễ. Ở đó, tôi nhìn thấy ảnh người phụ nữ với một bông hồng trắng và con búp bê trên tay. Bên cạnh là ảnh cậu bé chụp trước cửa hàng.
Tôi rời khỏi nhà tang lễ với đôi mắt đẫm nước. Cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Tôi quá xúc động trước tình cảm của cậu bé dành cho mẹ và em gái. Nhưng chỉ trong vài giây, người tài xế xe tải đã xé tan cuộc sống của cậu ra hàng trăm mảnh.
Bước đến gian hàng búp bê, tôi nhìn thấy một cậu bé chừng 5 tuổi, đang cầm một con búp bê rất xinh xắn. Cậu bé cứ dịu dàng vuốt tóc con búp bê. Tôi quên mất việc của mình, không rời mắt khỏi cậu bé được. Rồi cậu quay sang người phụ nữ, được cậu gọi là cô, đang đứng bên cạnh: "Cô có chắc là cháu không có đủ tiền không". Người phụ nữ kiên nhẫn trả lời: "Cháu biết là cháu không có đủ tiền mua nó mà". Rồi cô bảo cậu bé đứng yên đó để cô đi mua thêm vài thứ khác. Khi người phụ nữ bước đi, cậu bé vẫn tiếp tục ôm con búp bê. Tôi bèn đi tới và hỏi xem cậu định mua búp bê cho ai. Cậu bé nói: "Đây là con búp bê em gái cháu rất thích. Nó tin là ông già Noel sẽ mang đến cho nó". Tôi bảo với cậu rằng có thể ông già Noel sẽ làm như vậy. "Không, ông ấy không thể đến chỗ em gái cháu được… Cháu phải gửi con búp bê này cho mẹ, để mẹ mang đến cho em", cậu trả lời.
Tôi liền hỏi cậu bé xem em gái cậu đang ở đâu. Cậu nhìn tôi với đôi mắt buồn rười rượi và nói: "Em cháu đã về với Chúa rồi. Bố cháu bảo, mẹ cũng sắp sửa đến nơi có em gái cháu".
Tim tôi như ngừng đập. Cậu bé nhìn tôi lần nữa và nói: "Cháu bảo bố nói với mẹ đừng đi. Cháu bảo bố dặn mẹ hãy chờ cháu về đã". Rồi cậu khoe với tôi một bức ảnh của cậu. Bức ảnh vừa được chụp trước cửa hàng. "Cháu muốn mẹ mang theo bức ảnh này, để mẹ không bao giờ quên cháu. Cháu yêu mẹ nhiều lắm. Cháu ước mẹ đừng đi. Nhưng bố bảo mẹ phải đi với em". Cậu bé nói, giọng càng nhỏ dần và cái đầu nhỏ nhắn ngày một cúi thấp xuống. Lựa lúc cậu bé không để ý, tôi đưa tay vào ví của mình và lôi ra một nắm tiền lẻ. Tôi bảo cậu bé: "Vậy chúng ta cùng đếm lại tiền lần nữa nào". Cậu bé có vẻ rất phấn chấn: "Vâng, cháu tin chắc là sẽ đủ". Sau khi đếm xong chỗ tiền đã được tôi kín đáo luồn thêm vào một ít, cậu bé thì thầm nói: "Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền". Rồi cậu nói với tôi: "Cháu xin Chúa cho cháu có đủ tiền mua búp bê để gửi cho em và Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện đó. Cháu thầm ước có đủ cả tiền mua cho mẹ một bông hồng trắng nữa. Nhưng cháu không xin Chúa đâu. Vậy mà Người vẫn nghe thấy. Mẹ cháu yêu hồng trắng lắm". Thấy người phụ nữ đã trở lại, tôi vội bước đi. Nhưng suốt thời gian còn lại ở trong cửa hàng, tôi không ngừng nghĩ về cậu bé.
Bỗng dưng, có điều gì đó như vụt qua trí óc tôi. Tôi nhớ lại một mẩu tin tôi vừa đọc trên báo vài hôm trước. Một chiếc xe tải đâm phải một chiếc xe hơi, làm thiệt mạng một bé gái. Mẹ của cô bé bị thương rất nặng. Trước tình trạng sống dở chết dở của người mẹ, gia đình nạn nhân đang cân nhắc về việc chấm dứt sự sống của bà.
Mấy ngày sau, báo lại đưa tin, người phụ nữ trẻ trong vụ tai nạn trên đã chết. Tôi không biết cậu bé tôi gặp hôm Giáng sinh có liên quan gì đến những nạn nhân xấu số kia không.
Không nén nổi tò mò, chiều muộn ngày hôm đó, tôi mua một ít hồng trắng đến nhà tang lễ. Ở đó, tôi nhìn thấy ảnh người phụ nữ với một bông hồng trắng và con búp bê trên tay. Bên cạnh là ảnh cậu bé chụp trước cửa hàng.
Tôi rời khỏi nhà tang lễ với đôi mắt đẫm nước. Cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Tôi quá xúc động trước tình cảm của cậu bé dành cho mẹ và em gái. Nhưng chỉ trong vài giây, người tài xế xe tải đã xé tan cuộc sống của cậu ra hàng trăm mảnh.
Hà Linh dịch
(Chuyện có đăng trên Bestchristmasstories)
(Chuyện có đăng trên Bestchristmasstories)
Câu chuyện thứ hai
Như
thường lệ, mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của
tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà
anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú
vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.
Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."
Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.
"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".
Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của Chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."
(Internet).
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.
Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."
Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.
"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".
Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của Chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."
(Internet).
CHUYỆN VUI VỀ ÔNG GIÀ NOEL
Trước Noel, ông già Noel hỏi 1 cậu bé: - Thế năm nay con thích ông tặng quà gì nào?
Cậu bé ngây thơ nói: - Cháu muốn có thêm 1 em bé để chơi cùng.
Ông già hồ hởi: - OK! Thế cháu gửi mẹ cháu đến cho ông trước nhé!
Cậu bé ngây thơ nói: - Cháu muốn có thêm 1 em bé để chơi cùng.
Ông già hồ hởi: - OK! Thế cháu gửi mẹ cháu đến cho ông trước nhé!
Chuông cửa reo giữa đêm Giáng Sinh tại 1 ngôi nhà trong khu Harlem (NewYork). Ông già Noel xuất hiện và bảo với chủ nhân:
- Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứng ngay.
- 1 cỗ Roll-Royce đời 2008, 1 căn biệt thự có vườn giữa Hollywood và 1 triệu USD trong tài khoản ngân hàng.
- O.K! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?
- Mới…42, thưa ông! - Chủ nhân hồ hởi đáp.
- Ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel là có thật ư?...
- Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứng ngay.
- 1 cỗ Roll-Royce đời 2008, 1 căn biệt thự có vườn giữa Hollywood và 1 triệu USD trong tài khoản ngân hàng.
- O.K! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?
- Mới…42, thưa ông! - Chủ nhân hồ hởi đáp.
- Ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel là có thật ư?...
Trong cuộc đời người đàn ông thường trải qua 3 giai đoạn:
1- Tin vào ông già Noel.
2- Không tin có ông già Noel.
3- Thủ vai ông già Noel.
Một tên trộm đội lốt ông già Noel đột nhập vào ngôi biệt thự ngay trung tâm Chicago giữa đêm khuya. Chú bé con chủ nhà dậy đi tiểu bắt gặp kẻ tội phạm cùng bao đồ trên vai.
- A… Ông già Noel… ông già Noel! Rõ ràng là ông có tồn tại kia mà!
- À, ừ… Đúng thế! Nhưng lo mà giữ mồm giữ miệng, bởi ta cực ghét nhân chứng sống…
Hai “má mì” trong khu đèn đỏ Amsterdam ngồi tán gẫu trong đêm Giáng Sinh:
- Sao ông già Noel trông lúc nào cũng tươi tỉnh thế nhỉ?
- Bởi ổng biết địa chỉ của hết thảy những cô gái nhẹ dạ trên thế gian này.
Mẹ bảo con gái rượu trước kỳ nghỉ Giáng Sinh:
- Con hãy viết thư khẩn cho ông già Noel xin bộ quần áo ưa thích, rồi má đem ra bưu điện gửi cho.
- Con thích tất cả nên đã gửi trước đến ông ấy quyển catalogue mới ấn hành rồi.
Vào đêm lễ Giáng Sinh, 1 nhà chính trị gia trung thực, 1 luật sư trung thực và ông già Noel cùng đứng trong thang máy khách sạn sang trọng. Cánh cửa mở, trước mặt họ là 1 tờ giấy bạc trị giá 100 đôla! Theo bạn thì ai sẽ là người nhặt nó lên?
Câu trả lời là: Ông già Noel. Vì 2 nhân vật còn lại không bao giờ tồn tại.
Một ông già Noel vì trục trặc cỗ xe nên đã tới trao quà trễ cho con gái bà Mary. Khi ông tới thì đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Mở cửa bằng giọng ngái ngủ, bà Mary lớn tiếng cằn nhằn:
- Ông đáng lẽ phải tới đây vào lúc 12 giờ đêm chứ?
Ông già Noel mặt tỉnh bơ:
- Thế à, thời điểm đó có điều gì đặc biệt xảy ra tại đây à?
- …

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét