CHÚC CÁC BẠN MỘT GIÁNG SINH VUI VẺ VÀ NĂM MỚI HẠNH PHÚC!
Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012
ĐIỂM THI VẤN ĐÁP (T/g: Lê Khắc Dương)
Thời sinh viên,ai chẳng
kinh qua những kỳ thi vấn đáp,kết quả cuối cùng là sự hồi hộp,phập
phồng lo lắng xem điểm của mình được bao nhiêu?người trả bài xong,bao
giờ cũng có động thái liếc xem điểm của mình và điểm của các bạn thi
trước mình.biết được"thóp"đó,các ông thày cũng rất" quái",cho điểm theo ký hiệu.thầy học ở phương trời nào thì cho điểm theo phương đó.thầy học ở pháp về thì cho điểm theo tiếng pháp,thầy học ở anh về thì cho điểm theo tiếng anh.thầy
học ở liên-xô về thì cho điểm theo số la-mã.có thầy cho điểm theo kiểu
khởi điểm là 5,thêm một móc tức thêm một điểm.có thầy lại khởi điểm là
10(x),thêm một móc là trừ một điểm và đặc biệt ở hải phòng có ông thầy
cho điểm theo kiểu "quan tài".
Với ông thầy này,cả kỳ thi
chỉ có 4 bài. để mà được vào thi chính thức thì phải qua kỳ thi "tư
cách" thì lớp đã "vơi" đi một nửa,số còn lại bắt đầu vào thì ở mức CCQK
tức là :cực kỳ quá kém,mức này chớ vội buồn-đó là ứng với "năm trừ"
rồi,nếu xem lại quá trình học ở viện có chăm không,có bị chị lao công,hộ
lý" lườm không?có mỉm cười(cười đểu) khi thầy giảng bài không?
tất cả những điều đó âm tính thì được lên 5. Nếu CCQK một mũi tên đi xuống(CCQK) tức là 4,nhưng chưa phải là vô phương cứu chữa,nhưng chữa bằng cách nào thì khổ chủ phải tìm ra thuốc?! nhưng nếu CCQK có 3 mũi tên đi xuống thì thưc sự trầm trọng,nhưng vẫn còn có cơ hội:trăm đi vẫn có một trở về!!! nhưng khốn nạn cho ai bị CCQK 3 mũi tên đi xuống và được đóng trong một chiếc quan tài thì thật là vô phương!
tất cả những điều đó âm tính thì được lên 5. Nếu CCQK một mũi tên đi xuống(CCQK) tức là 4,nhưng chưa phải là vô phương cứu chữa,nhưng chữa bằng cách nào thì khổ chủ phải tìm ra thuốc?! nhưng nếu CCQK có 3 mũi tên đi xuống thì thưc sự trầm trọng,nhưng vẫn còn có cơ hội:trăm đi vẫn có một trở về!!! nhưng khốn nạn cho ai bị CCQK 3 mũi tên đi xuống và được đóng trong một chiếc quan tài thì thật là vô phương!
Còn nhớ có anh thi tư cách bài:NGHẺ bây giờ gần 20 năm rồi tôi
vẫn nhớ tên tây là:SCABIES.thi tư cách trượt,thi lại lần 1 cũng bài
NGHẺ-trượt,thi lại lần 2 lại bài NGHẺ cũng trượt nốt.và hôm nay anh đó
là giám đốc trung tâm da liễu của một tỉnh.thế mới biêt các cụ nói nhiều câu không sai:đằng sau bà mẹ chồng nghê gớm là cô con dâu hiền thảo!!!
hôm nay ngồi viết nhưng dòng này,thầy còn,thầy mất-những dòng này như một lời tạ lỗi,một sự tri ân đến với các thầy.
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012
NHỮNG CÂU CHUYỆN DỊP GIÁNG SINH
Câu Chuyện Thứ nhất
Tôi
vội vã chạy vào một cửa hàng trong vùng để mua vài món quà Giáng sinh
vào phút chót. Tôi nhìn khắp lượt hết mọi người trong cửa hàng và bắt
đầu càu nhàu một mình. Tôi sẽ phải chôn chân ở đây mất trong khi còn bao
nhiêu công việc đang chờ đợi. Giáng sinh từ bao giờ đã trở thành một
cái nợ. Tôi chỉ ước sao mình được ngủ suốt cả mùa Giáng sinh. Nhưng rồi
tôi tỉnh ra, chen lấn với mọi người, nhanh chóng tìm cho mình mấy món
quà tốt nhất. Một lần nữa, tôi lại không tránh khỏi càu nhàu về giá cả
mấy thứ đồ chơi này. Tôi chẳng biết là khi mua về, lũ trẻ có thèm chơi
không nữa.
Bước đến gian hàng búp bê, tôi nhìn thấy một cậu bé chừng 5 tuổi, đang cầm một con búp bê rất xinh xắn. Cậu bé cứ dịu dàng vuốt tóc con búp bê. Tôi quên mất việc của mình, không rời mắt khỏi cậu bé được. Rồi cậu quay sang người phụ nữ, được cậu gọi là cô, đang đứng bên cạnh: "Cô có chắc là cháu không có đủ tiền không". Người phụ nữ kiên nhẫn trả lời: "Cháu biết là cháu không có đủ tiền mua nó mà". Rồi cô bảo cậu bé đứng yên đó để cô đi mua thêm vài thứ khác. Khi người phụ nữ bước đi, cậu bé vẫn tiếp tục ôm con búp bê. Tôi bèn đi tới và hỏi xem cậu định mua búp bê cho ai. Cậu bé nói: "Đây là con búp bê em gái cháu rất thích. Nó tin là ông già Noel sẽ mang đến cho nó". Tôi bảo với cậu rằng có thể ông già Noel sẽ làm như vậy. "Không, ông ấy không thể đến chỗ em gái cháu được… Cháu phải gửi con búp bê này cho mẹ, để mẹ mang đến cho em", cậu trả lời.
Tôi liền hỏi cậu bé xem em gái cậu đang ở đâu. Cậu nhìn tôi với đôi mắt buồn rười rượi và nói: "Em cháu đã về với Chúa rồi. Bố cháu bảo, mẹ cũng sắp sửa đến nơi có em gái cháu".
Tim tôi như ngừng đập. Cậu bé nhìn tôi lần nữa và nói: "Cháu bảo bố nói với mẹ đừng đi. Cháu bảo bố dặn mẹ hãy chờ cháu về đã". Rồi cậu khoe với tôi một bức ảnh của cậu. Bức ảnh vừa được chụp trước cửa hàng. "Cháu muốn mẹ mang theo bức ảnh này, để mẹ không bao giờ quên cháu. Cháu yêu mẹ nhiều lắm. Cháu ước mẹ đừng đi. Nhưng bố bảo mẹ phải đi với em". Cậu bé nói, giọng càng nhỏ dần và cái đầu nhỏ nhắn ngày một cúi thấp xuống. Lựa lúc cậu bé không để ý, tôi đưa tay vào ví của mình và lôi ra một nắm tiền lẻ. Tôi bảo cậu bé: "Vậy chúng ta cùng đếm lại tiền lần nữa nào". Cậu bé có vẻ rất phấn chấn: "Vâng, cháu tin chắc là sẽ đủ". Sau khi đếm xong chỗ tiền đã được tôi kín đáo luồn thêm vào một ít, cậu bé thì thầm nói: "Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền". Rồi cậu nói với tôi: "Cháu xin Chúa cho cháu có đủ tiền mua búp bê để gửi cho em và Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện đó. Cháu thầm ước có đủ cả tiền mua cho mẹ một bông hồng trắng nữa. Nhưng cháu không xin Chúa đâu. Vậy mà Người vẫn nghe thấy. Mẹ cháu yêu hồng trắng lắm". Thấy người phụ nữ đã trở lại, tôi vội bước đi. Nhưng suốt thời gian còn lại ở trong cửa hàng, tôi không ngừng nghĩ về cậu bé.
Bỗng dưng, có điều gì đó như vụt qua trí óc tôi. Tôi nhớ lại một mẩu tin tôi vừa đọc trên báo vài hôm trước. Một chiếc xe tải đâm phải một chiếc xe hơi, làm thiệt mạng một bé gái. Mẹ của cô bé bị thương rất nặng. Trước tình trạng sống dở chết dở của người mẹ, gia đình nạn nhân đang cân nhắc về việc chấm dứt sự sống của bà.
Mấy ngày sau, báo lại đưa tin, người phụ nữ trẻ trong vụ tai nạn trên đã chết. Tôi không biết cậu bé tôi gặp hôm Giáng sinh có liên quan gì đến những nạn nhân xấu số kia không.
Không nén nổi tò mò, chiều muộn ngày hôm đó, tôi mua một ít hồng trắng đến nhà tang lễ. Ở đó, tôi nhìn thấy ảnh người phụ nữ với một bông hồng trắng và con búp bê trên tay. Bên cạnh là ảnh cậu bé chụp trước cửa hàng.
Tôi rời khỏi nhà tang lễ với đôi mắt đẫm nước. Cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Tôi quá xúc động trước tình cảm của cậu bé dành cho mẹ và em gái. Nhưng chỉ trong vài giây, người tài xế xe tải đã xé tan cuộc sống của cậu ra hàng trăm mảnh.
Bước đến gian hàng búp bê, tôi nhìn thấy một cậu bé chừng 5 tuổi, đang cầm một con búp bê rất xinh xắn. Cậu bé cứ dịu dàng vuốt tóc con búp bê. Tôi quên mất việc của mình, không rời mắt khỏi cậu bé được. Rồi cậu quay sang người phụ nữ, được cậu gọi là cô, đang đứng bên cạnh: "Cô có chắc là cháu không có đủ tiền không". Người phụ nữ kiên nhẫn trả lời: "Cháu biết là cháu không có đủ tiền mua nó mà". Rồi cô bảo cậu bé đứng yên đó để cô đi mua thêm vài thứ khác. Khi người phụ nữ bước đi, cậu bé vẫn tiếp tục ôm con búp bê. Tôi bèn đi tới và hỏi xem cậu định mua búp bê cho ai. Cậu bé nói: "Đây là con búp bê em gái cháu rất thích. Nó tin là ông già Noel sẽ mang đến cho nó". Tôi bảo với cậu rằng có thể ông già Noel sẽ làm như vậy. "Không, ông ấy không thể đến chỗ em gái cháu được… Cháu phải gửi con búp bê này cho mẹ, để mẹ mang đến cho em", cậu trả lời.
Tôi liền hỏi cậu bé xem em gái cậu đang ở đâu. Cậu nhìn tôi với đôi mắt buồn rười rượi và nói: "Em cháu đã về với Chúa rồi. Bố cháu bảo, mẹ cũng sắp sửa đến nơi có em gái cháu".
Tim tôi như ngừng đập. Cậu bé nhìn tôi lần nữa và nói: "Cháu bảo bố nói với mẹ đừng đi. Cháu bảo bố dặn mẹ hãy chờ cháu về đã". Rồi cậu khoe với tôi một bức ảnh của cậu. Bức ảnh vừa được chụp trước cửa hàng. "Cháu muốn mẹ mang theo bức ảnh này, để mẹ không bao giờ quên cháu. Cháu yêu mẹ nhiều lắm. Cháu ước mẹ đừng đi. Nhưng bố bảo mẹ phải đi với em". Cậu bé nói, giọng càng nhỏ dần và cái đầu nhỏ nhắn ngày một cúi thấp xuống. Lựa lúc cậu bé không để ý, tôi đưa tay vào ví của mình và lôi ra một nắm tiền lẻ. Tôi bảo cậu bé: "Vậy chúng ta cùng đếm lại tiền lần nữa nào". Cậu bé có vẻ rất phấn chấn: "Vâng, cháu tin chắc là sẽ đủ". Sau khi đếm xong chỗ tiền đã được tôi kín đáo luồn thêm vào một ít, cậu bé thì thầm nói: "Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền". Rồi cậu nói với tôi: "Cháu xin Chúa cho cháu có đủ tiền mua búp bê để gửi cho em và Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện đó. Cháu thầm ước có đủ cả tiền mua cho mẹ một bông hồng trắng nữa. Nhưng cháu không xin Chúa đâu. Vậy mà Người vẫn nghe thấy. Mẹ cháu yêu hồng trắng lắm". Thấy người phụ nữ đã trở lại, tôi vội bước đi. Nhưng suốt thời gian còn lại ở trong cửa hàng, tôi không ngừng nghĩ về cậu bé.
Bỗng dưng, có điều gì đó như vụt qua trí óc tôi. Tôi nhớ lại một mẩu tin tôi vừa đọc trên báo vài hôm trước. Một chiếc xe tải đâm phải một chiếc xe hơi, làm thiệt mạng một bé gái. Mẹ của cô bé bị thương rất nặng. Trước tình trạng sống dở chết dở của người mẹ, gia đình nạn nhân đang cân nhắc về việc chấm dứt sự sống của bà.
Mấy ngày sau, báo lại đưa tin, người phụ nữ trẻ trong vụ tai nạn trên đã chết. Tôi không biết cậu bé tôi gặp hôm Giáng sinh có liên quan gì đến những nạn nhân xấu số kia không.
Không nén nổi tò mò, chiều muộn ngày hôm đó, tôi mua một ít hồng trắng đến nhà tang lễ. Ở đó, tôi nhìn thấy ảnh người phụ nữ với một bông hồng trắng và con búp bê trên tay. Bên cạnh là ảnh cậu bé chụp trước cửa hàng.
Tôi rời khỏi nhà tang lễ với đôi mắt đẫm nước. Cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Tôi quá xúc động trước tình cảm của cậu bé dành cho mẹ và em gái. Nhưng chỉ trong vài giây, người tài xế xe tải đã xé tan cuộc sống của cậu ra hàng trăm mảnh.
Hà Linh dịch
(Chuyện có đăng trên Bestchristmasstories)
(Chuyện có đăng trên Bestchristmasstories)
Câu chuyện thứ hai
Như
thường lệ, mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của
tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà
anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú
vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.
Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."
Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.
"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".
Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của Chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."
(Internet).
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.
Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."
Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.
"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".
Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của Chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."
(Internet).
CHUYỆN VUI VỀ ÔNG GIÀ NOEL
Trước Noel, ông già Noel hỏi 1 cậu bé: - Thế năm nay con thích ông tặng quà gì nào?
Cậu bé ngây thơ nói: - Cháu muốn có thêm 1 em bé để chơi cùng.
Ông già hồ hởi: - OK! Thế cháu gửi mẹ cháu đến cho ông trước nhé!
Cậu bé ngây thơ nói: - Cháu muốn có thêm 1 em bé để chơi cùng.
Ông già hồ hởi: - OK! Thế cháu gửi mẹ cháu đến cho ông trước nhé!
Chuông cửa reo giữa đêm Giáng Sinh tại 1 ngôi nhà trong khu Harlem (NewYork). Ông già Noel xuất hiện và bảo với chủ nhân:
- Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứng ngay.
- 1 cỗ Roll-Royce đời 2008, 1 căn biệt thự có vườn giữa Hollywood và 1 triệu USD trong tài khoản ngân hàng.
- O.K! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?
- Mới…42, thưa ông! - Chủ nhân hồ hởi đáp.
- Ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel là có thật ư?...
- Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứng ngay.
- 1 cỗ Roll-Royce đời 2008, 1 căn biệt thự có vườn giữa Hollywood và 1 triệu USD trong tài khoản ngân hàng.
- O.K! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?
- Mới…42, thưa ông! - Chủ nhân hồ hởi đáp.
- Ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel là có thật ư?...
Trong cuộc đời người đàn ông thường trải qua 3 giai đoạn:
1- Tin vào ông già Noel.
2- Không tin có ông già Noel.
3- Thủ vai ông già Noel.
Một tên trộm đội lốt ông già Noel đột nhập vào ngôi biệt thự ngay trung tâm Chicago giữa đêm khuya. Chú bé con chủ nhà dậy đi tiểu bắt gặp kẻ tội phạm cùng bao đồ trên vai.
- A… Ông già Noel… ông già Noel! Rõ ràng là ông có tồn tại kia mà!
- À, ừ… Đúng thế! Nhưng lo mà giữ mồm giữ miệng, bởi ta cực ghét nhân chứng sống…
Hai “má mì” trong khu đèn đỏ Amsterdam ngồi tán gẫu trong đêm Giáng Sinh:
- Sao ông già Noel trông lúc nào cũng tươi tỉnh thế nhỉ?
- Bởi ổng biết địa chỉ của hết thảy những cô gái nhẹ dạ trên thế gian này.
Mẹ bảo con gái rượu trước kỳ nghỉ Giáng Sinh:
- Con hãy viết thư khẩn cho ông già Noel xin bộ quần áo ưa thích, rồi má đem ra bưu điện gửi cho.
- Con thích tất cả nên đã gửi trước đến ông ấy quyển catalogue mới ấn hành rồi.
Vào đêm lễ Giáng Sinh, 1 nhà chính trị gia trung thực, 1 luật sư trung thực và ông già Noel cùng đứng trong thang máy khách sạn sang trọng. Cánh cửa mở, trước mặt họ là 1 tờ giấy bạc trị giá 100 đôla! Theo bạn thì ai sẽ là người nhặt nó lên?
Câu trả lời là: Ông già Noel. Vì 2 nhân vật còn lại không bao giờ tồn tại.
Một ông già Noel vì trục trặc cỗ xe nên đã tới trao quà trễ cho con gái bà Mary. Khi ông tới thì đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Mở cửa bằng giọng ngái ngủ, bà Mary lớn tiếng cằn nhằn:
- Ông đáng lẽ phải tới đây vào lúc 12 giờ đêm chứ?
Ông già Noel mặt tỉnh bơ:
- Thế à, thời điểm đó có điều gì đặc biệt xảy ra tại đây à?
- …
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
TRỞ LẠI BANGKOK
Tôi vừa mới trở lại Bangkok trong một chuyến đi ngắn. Bangkok và
Thailand đối với tôi có một ấn tượng đặc biệt vì đó là nơi lần đầu tiên
tôi "xuất ngoại" cách đây hơn 14 năm.
| Công nhân làm vệ sinh đường phố sau cơn mưa. Phía trên là skyway và phía dưới là Subway. |
| Bên trong Skytrain |
| Một nơi thờ thần 4 mặt ( Tứ diện thần- tứ diện phật) được coi là linh thiêng nhất ở Bangkok .Theo nghi lễ thì mặt chính diện là biểu tượng cho Từ, sau đó thuận theo chiều kim đồng hồ là Bi, Hỷ và Xả. |
| Định mua một chiếc Lamborghini về chạy nhưng thấy hao xăng quá!! |
| Núi Fuji... ở sân bay Don Muong |
Lúc chờ lên máy bay về SG tôi thấy hai ông già đúng là người Việt nhưng lại nói chuyện với nhau bằng tếng Thái.
Lên máy bay họ bắt chuyện: Đi Bangkok đã tới Bangkok chưa?
Mình ngơ ngác hỏi thế là sao??!!
Hai Ông cười bảo đã "tới bến" ở Bangkok chưa?!
Lên máy bay họ bắt chuyện: Đi Bangkok đã tới Bangkok chưa?
Mình ngơ ngác hỏi thế là sao??!!
Hai Ông cười bảo đã "tới bến" ở Bangkok chưa?!
Hehe! Bố khỉ ! cái loại nói tiếng Việt còn ngọng lại "chơi" mình!
Thì ra hai Ông là Việt kiều ở Udonthani, miền Đông bắc Thailand, nơi có cộng đồng người Việt rất đông.
Hai Ông tâm sự: chúng tôi gốc ở ngoại thành Hà nội, quãng những năm 1930
gia đình chạy loạn qua đó, chúng tôi sinh ra ở Udon còn bố mẹ thì đã về
và chết ở Việt nam rồi, nguyện vọng của các cụ là chết ở quê hương.
Cũng dễ hiểu vì thời đó nước mình và toàn cõi Đông Dương chiến tranh, hơn nữa theo đường bộ từ Bắc Việtnam qua Bắc Thailand còn gần hơn vào SG. Năm 1954 có rất nhiều Việt kiều Thailand hồi hương, trước khi về họ góp tiền xây dựng và tôn tạo chùa triền để tri ân với đất nước đã cưu mang họ.
Sau năm 1954 và thời Vietnam chưa gia nhập ASEAN, người Việt bị phân biệt đối xử rất nặng nề, không có quyền công dân đầy đủ, họ chỉ buôn bán vặt và xích lô, ba gác. Không những thế thỉnh thoảng bà con ta còn bị gây sự đánh đập, cướp đồ.. Người Việt ra đường gặp nhau không dám nói tiếng Việt...
Cũng dễ hiểu vì thời đó nước mình và toàn cõi Đông Dương chiến tranh, hơn nữa theo đường bộ từ Bắc Việtnam qua Bắc Thailand còn gần hơn vào SG. Năm 1954 có rất nhiều Việt kiều Thailand hồi hương, trước khi về họ góp tiền xây dựng và tôn tạo chùa triền để tri ân với đất nước đã cưu mang họ.
Sau năm 1954 và thời Vietnam chưa gia nhập ASEAN, người Việt bị phân biệt đối xử rất nặng nề, không có quyền công dân đầy đủ, họ chỉ buôn bán vặt và xích lô, ba gác. Không những thế thỉnh thoảng bà con ta còn bị gây sự đánh đập, cướp đồ.. Người Việt ra đường gặp nhau không dám nói tiếng Việt...
Sau khi Việt nam gia nhập Asean thì tình hình đã khác nhiều, Việt kiều
được nhận đầy đủ quyền công dân, nhiều người thành đạt. Một trong hai
Ông già là chủ bệnh viện tư nhân. Ông bảo có nhiều người trước kia chửi
mình, đánh mình giờ làm thuê cho mình...
Câu chuyện chưa hết thì máy bay đã hạ cánh .
Hai Ông chào tạm biệt bảo ở SG mấy hôm thăm người nhà (di cư năm 54) rồi ra Hà nội chơi với bà Cố năm nay hơn 100 tuổi rồi!!
Tự nhiên mình thấy mến hai ông già vì thấy các ông có tình nghĩa với quê cha đất tổ.
Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012
Chuyện 'tán gái' thời bao cấp (T/g: Lê Khắc Dương)
Những thanh niên thời ấy, bây giờ
trẻ nhất cũng đã U45. Nhớ lại thời bao cấp, ai cũng kêu cái thời sao khổ thế.
Nhưng khi kể chuyện tán gái hồi đấy, họ mỉm cười, kẻ cười mỉm. Hắn, 46 tuổi,
từng là sinh viên đại học những năm cuối
thập kỷ 80 của thế kỷ 20. Năm thứ hai, Hắn phải lòng một cô sinh viên khóa
dưới.
“Cô này da trắng, tóc dài chấm hông,
nhiều anh mê lắm, toàn những đứa có sừng có mỏ cả. Mình cũng thuộc dạng khá,
học hành được nhưng trong đám cưa nàng, loại như mình đổ đi không hết, lại phải
tội nghèo. Hồi mình đỗ đại học, thầy u giết được con lợn mời cả xóm đến mừng,
tiễn mình đi, thế là từ đó giao mình cho nhà nước nuôi dạy chứ chả cho được
đồng nào”, Hắn kể.
Mỗi lần định đến thăm nàng, nghĩ đến
hai bộ đồ sờn cũ của mình, chàng sinh viên thấy nản. Dĩ nhiên, Hắn cũng làm như các bạn bè ở hoàn cảnh mình
khi đó vẫn làm: mượn đồ. Áo mượn người này, quần mượn người kia, cứ mới mới
chút là được, không khó kiếm. Nhưng muốn gây ấn tượng tốt thì phải có những đồ
thời thượng, kiểu như hàng hiệu bây giờ. Thế nên cứ đến thứ 5 hằng tuần là Hắn
lại nhắc cậu bạn trong ký túc xá: “Nhớ là tao đăng ký từ trước rồi đấy nhé”, ý
nói đến đôi dép nhựa trắng Tiền phong và cái xe đạp của anh chàng.
Cái xe đạp hồi đó cũng giống như xe
máy Dreams với thế hệ sinh viên 7X hay xế hộp với sinh viên 9X vậy, có nó là
nghiễm nhiên thành hot boy. Còn dép nhựa trắng Tiền phong thì giá trị chả kém
gì giày hàng hiệu bây giờ. Thế nên chàng
nào sở hữu được cả hai món này là người
được cầu cạnh nhiều trong khu ký túc. Bạn bè cậu nào cũng muốn mượn để “lấy le”
với các em. Họ đua nhau hối lộ khổ chủ, nào thuốc lá, nào kẹo lạc, nào giặt hộ
quần áo… chỉ cốt chiều thứ 7 được mượn dép, mượn xe.
Yêu thì yêu vô cùng, nhớ ghê gớm
lắm, nhưng vì mấy lần trước đã xuất hiện như “dân chơi” trước mặt nàng rồi nên
những hôm không mượn được đồ, Hắn đành nằm nhà, nhất là khi không mượn được
dép. “Không có xe đạp thì còn giả vờ tinh tướng là cho thằng bạn mượn đạp về
quê thăm thầy u, chứ hôm trước đi dép Tiền phong, hôm nay đi dép rách là lòi
đuôi ra ngay”, Hắn giải thích.
Còn bạn Hắn,tên B cho biết hồi trai
trẻ, ông không có xe đạp, cũng chẳng có dép nhựa Tiền phong, nhưng lại có một
món “hàng hót” thời bấy giờ, đó là mũ cối Tàu, giá bằng cả chỉ vàng. Có điều
khác với bạn bè, B không coi đó là thứ để làm “các em” lác mắt về độ ăn chơi
của mình, chỉ là anh thích cái mũ ấy, và quý như vàng, đi đâu cũng mang, và dứt
khoát không cho ai mượn. Ngoài ra thì khi đi cưa cẩm, B chỉ ăn mặc bình thường,
gọn gàng sạch sẽ là được.
Đợt ấy người đẹp mà Phạm B chinh
phục có vẻ đã xuôi xuôi. Sáng chủ nhật, hai người đi dạo , rồi B mua sách tặng nàng, mời nàng ăn kem .
Những tưởng đi chơi trong buổi sáng rồi chở nàng về, vì chiều nàng còn có việc
bận, ai ngờ nàng hứng khởi quá nên quyết định hoãn công việc sang dịp khác để
tiếp tục cuộc dạo chơi. Đến quá trưa thì cũng phải ăn và người trong mộng của B
ta lại có nhã ý ăn phở. Kể ra B chẳng nghèo đến mức hai bát phở cũng không mua
nổi nhưng lúc nãy trót vung tay nên hết sạch tiền.
“Từ sáng đến giờ đã ra vẻ phong lưu,
nàng thích gì là mua tặng, muốn gì là chiêu đãi, giờ có bát phở cũng không mời
được thì ê mặt quá, nhưng chẳng biết nói thế nào. Nghĩ chưa xong thì hai đứa đã
vào đến quán, nàng ngồi xuống rồi. Cực chẳng đã, mình đành giả vờ buồn đi vệ
sinh, bảo nàng chờ rồi lẻn ra chỗ cách đó vài phố, bán cái mũ cối cho bọn phe.
Nhìn điệu bộ hớt hải của mình, biết mình vừa vội vừa cần tiền gấp nên chúng nó
ép giá thê thảm. Tiếc đứt ruột, nhưng cũng đành”, ông B cười kể lại.
Ông Lê Văn T, 47 tuổi, nói: “Người
ta cứ bảo bây giờ dân tình chạy theo đồng tiền, chứ thực ra thời bao cấp cũng
vậy thôi, nghĩa là thời nào cũng có người coi đồng tiền là trên hết. Hồi đó
khốn khó, nên cái chuyện vật chất càng quan trọng, lại càng đặt mục tiêu lấy
được anh giàu, nếu không phải có chút chức sắc thì cũng phải là cánh lái xe,
hay những người đi nghiên cứu sinh ở Liên Xô về, giống như bây giờ chân dài chỉ
muốn câu đại gia vậy. Hồi đó mình ngây thơ quá, trót dại mê nhan sắc một cô,
rồi chuốc nhục mà về”.
Cô gái ấy là sinh viên khoa văn.
Thấy nàng đi đứng tao nhã, ăn nói dịu dàng rõ con người thanh lịch, ông T bèn
dùng thế mạnh thơ phú của mình để tấn công, nghĩ mình vừa đẹp trai, lại có tài,
kiểu gì nàng cũng đổ. Rồi thấy bài thơ nào của mình nàng cũng nhận, đọc xong
mắt chớp chớp ra chiều cảm động lắm, ông T hy vọng tràn trề. Những bài thơ nồng
cháy tình yêu ấy ông chỉ viết riêng cho nàng, ấy vậy mà sau đó nhiều cô gái
biết và thuộc, nhiều cậu trai khác "copy" gửi cho bạn gái, điều đó
chứng tỏ nàng thấy chúng rất hay và đem ra khoe với mọi người. Ông T nghĩ, nàng
chưa “nhiệt tình” với mình hơn chắc cũng chỉ vì gái đẹp thường kiêu kỳ mà thôi.
Một hôm đến nhà nàng, ông T đánh bạo
nói lời yêu và bày tỏ ước mơ lấy nàng làm vợ. Nàng cũng chớp chớp mắt, khiến kẻ
si tình muốn đứng cả tim vì chờ đợi. Rồi lời vàng cũng được thốt ra từ miệng
ngọc, khiến chàng trai rụng rời: “Nhà anh có tủ lạnh không?”. Thấy “đối tượng”
mặt tái mét, chẳng nói ra lời, nàng tự xác định ông T không nghe nổi nữa, cáo
từ ra về.
Ông sốc chẳng phải vì mình không có
tủ lạnh để cưới giai nhân (dù sự thật đúng là không có) mà vì không thể ngờ
nàng thơ khả ái luôn là không có. Rồi nàng ái ngại thanh minh cho chuyện “đòi”
tủ lạnh, hình như nói về chữ hiếu gì đó, nhưng vừa nghe tỏ tình đã kê ngay tủ
lạnh vào mồm mình như vậy. Nghĩ đến những bài thơ viết bằng cả trái tim và sự
tài hoa, những mong xứng đáng với sắc đẹp và tâm hồn sinh viên khoa văn của
nàng, ông T tê tái cả người vì xấu hổ.
Còn bạn ông anh tôi,bây giờ thì đã
to thật là to,giầu thật là giầu(nói tên cả thành phố biết).cười ngất khi nói
chuyện tình yêu của mình!ông ấy đã “chăm sóc” một chị quãng… gần bốn năm,lời
yêu thì chưa được chấp nhận,nhưng đã được coi như của nhau rồi(ngày ấy nó
vậy).sinh nhật chị ấy,nghĩ nát óc không biết tặng cái gì?!!!sách,sổ tay thì
nhiều quá rồi(học giỏi mà),hoa có người khác tặng rồi-mà nhiều quá nó…phí đi!!!vậy
chàng ta quyết định tặng ngày đẻ ra nàng bằng một… lạng giò(vẫn bị cân điêu)!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


