Đã hơn một tháng kể từ ngày họp mặt 30 năm, Nó vẫn thổn thức. Nhiều đêm Nó trằn trọc không ngủ, đầu óc toàn nghĩ về những ngày xưa ấy.
Những kỷ niệm, và cả những câu chuyện mà đúng 30 năm sau ngày ra trường nó mới được nghe, chuyện cũ mà mới...
Nó ước gì được ở gần những đứa bạn ấy...
Nó định bụng viết vài chữ nhưng công việc bộn bề, chưa viết ra được.
Chiều nay hơi rảnh, ngồi nghe nhạc Kitaro lại nhớ đến Dương Hải An, cái dàn Hi end của Dương Hải An Nó vẫn chưa được thưởng thức. Cái thứ ấy phải cần thong thả mà thời buổi này thời gian hơi hiếm!
Chợt giật mình vì đến giờ đón con.
Chả viết lách gì được!
Thôi đành tặng các bạn Nó một bài sưu tầm, cũng phù hợp với tình cảm học trò, sinh viên.
KHông biết các bạn của Nó có ai rơi vào tình trạng như vậy không:
--------------
Hồi
sinh viên, mình mới Đít Thâm ở cùng một nhà. Đít Thâm, người như tên,
đen trũi, đã thế lại còn mặt dơi, tai chuột, tướng hãm cực. Đít Thâm
xuất tích bần nông nên đi học vô cùng khổ cực, mình tuyền phải viện trợ
không hoàn lại cho những 2 năm. Mình không lăn tăn, bởi Đít Thâm học rất
giỏi, không theo lối kinh viện nhé, ất ơ cực.
Sang
năm thứ 3, Đít Thâm bắt đầu đi gia sư. Đi dạy tuyền cuốc bộ, nhịn đói,
uống nước máy. Hai ca một đêm, kiếm không nhiều nhưng cũng đủ sống. Đít
Thâm rục rịch, tập tọng yêu. Người yêu Đít Thâm tên là Mái Mơ, nhà khu
Cao – Xà – Lá, con một. Bố đại tá đảng viên tập kết, dân Cẩng Ngởi, mẹ
mậu dịch thải hồi hưu non, gia cảnh rất khá.
Mái
Mơ yêu Đít Thâm thật lòng, bằng chứng là tuyền nói dối song thân đi học
thêm ban đêm nhưng tuyền lượn con 82 màu xanh nước biển đến chở Đít
Thâm đi dạy thêm, hôm nào cũng thế, chờ từ 5 giờ chiều đến 9 giờ tối.
Gian nan cực. Đít Thâm từ đó cũng bớt đi sự vất vả nhưng lại chồng chéo
nỗi lăn tăn. Mình bảo ngại đé-o, tình yêu chân chính thế thời cứ vô tư
đi.
Những
hôm không dạy, Đít Thâm mới Mái Mơ hay đi chơi, khi thì công viên, lúc
lại lên phố. Chơi mãi cũng chán, sang năm thứ tư Mái Mơ bảo Đít Thâm thi
thoảng phải đến nhà, nhẽ mong muốn tính chuyện ra mắt, dài lâu. Đít
Thâm bảo ngại, phận nhà quê nghèo hèn sợ không được chào mừng. Mình lên
dây cót, sợ đé-o, đã đâu mới đâu đâu mà ngại.
Đít
Thâm mượn được quả xe Kuốc đến nhà Mái Mơ chơi thật, bấm chuông rinh cả
lên. Cửa mở mẹ Mái Mơ thò mặt ra, ai đấy? Cháu, cháu là bạn Mái Mơ. Bạn
mới chả bè, bạn bè cái…bẹn bà đây này, em nó không có bạn như anh và em
nó cũng không có nhà.
Đít
Thâm sốc nặng, hoa cà, hoa cải nổ bung như pháo hoa trên mặt trở về
nhà, khóc nguyên đêm. Từ đó trở đi, tránh Mái Mơ như tránh hủi. Khổ thân
Mái Mơ, chả hiểu cơ sự gì, khóc ròng cả một kỳ học, gày xọp.
Ra
trường, Đít Thâm đi làm cho nhà nước, giỏi chuyên môn và tự lực nên khá
lắm. Mái Mơ cũng đi làm cho bọn đé-o gì ấy, tên là Ngo thì phải. Hai
đứa chưa từng nói lại câu chuyện vì sao, vì sao? Nhưng dễ ân tình còn
sâu nặng lắm.
Một
hôm Đít Thâm hỏi mình, hai đứa bây giờ vẫn chưa yêu ai, đến lần nữa
nhỉ? Mình bảo không sợ bị đuổi nữa à? Đít Thâm hơi thần mặt nhưng rồi
quả quyết vì tình yêu và những ngày gian khó, thử nốt một phen. Thằng
này được!
Đít
Thâm phóng con GL mới tậu đến thật, lại bấm chuông rinh lên. Cửa mở,
Mái Mơ thò mặt ra, ai đấy? Anh, anh Đít Thâm đây. Mái Mơ phọt khóc, anh
còn đến đây làm gì, về đi. Bố mẹ Mái Mơ hoảng, đổ xuống nhà hỏi sao sao,
Đít Thâm đứng như trời trồng.
Rồi
Đít Thâm phát hoảng bởi mẹ Mái Mơ không phải là bà năm nao đuổi Đít
Thâm ra khỏi cửa. Đít Thâm dò hỏi thì được hay đó là em mẹ Mái Mơ, bị
thần kinh nhẹ ở nhờ để chữa bệnh, đã khỏi và đã về. Bố mẹ Mái Mơ mời Đít
Thâm ở chơi xơi nước rồi ý tứ rút lên lầu. Mái Mơ đã thôi khóc bảo tuần
sau làm đám hỏi. Chú rể là bạn cũ hồi trung học, cũng đến nhà và bị
đuổi như Đít Thâm nhưng càng đuổi lại càng đến.
Đít
Thâm và Mái Mơ giờ đã yên phận, thi thoảng vẫn gặp nhau, coi nhau như
bằng hữu. Mỗi lần thế Đít Thâm lại rủ mình đi uống rượu, say lên lại lảm
nhảm, tiên sư cái…bẹn bà.
Sưu tầm từ blog Phọt Phẹt
Nỗi nhớ dâng đầy trong em
Trả lờiXóaKhuôn mặt anh, nụ cười anh, vòng ngực ấm
Tưởng như máu trong tim đông đặc
Nỗi nhớ dâng đầy... dâng đầy...
Ôi chẳng có dòng sông, mặt biển nào ngăn cách
Mà sao anh không thể tới bên em
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
đến bến bờ chỉ là giấc mơ
căn phòng đêm nay câm lặng
sao như lửa cháy bốn bề
em bỏ chạy như lá khô gió cuốn
mê man trong nỗi đớn đau
mà không thể ra ngoài nỗi nhớ...đâu anh!
Tks đại nhân!
Trả lờiXóaNỗi Nhớ - Nhạc và lời Phú Quang.
Tôi thích nhạc Phú Quang nhất là những bài nhớ về Hà nội, nhớ về Miền Bắc của một người sài Gòn gốc Bắc.
chỉ những người ĐI XA- ĐƯỢC QUÁ NHIỀU và cũng mất mát tí ti(nhưng nó giá trị) mới thấm hiểu"LÀM SAO VỀ ĐƯỢC MÙA ĐÔNG...) phải không tiên sinh?
Trả lờiXóaHehe. Đại nhân cứ đùa. Nhiều hay Tí ti hoàn toàn là chủ quan?!
Trả lờiXóa