Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Bác sỹ - Đại phu (Khong Thoi Ke)


Nhà văn Nodar Dumbatze trong tác phẩm Nga nổi tiếng  - quy luật của muôn đời có viết. Ai trong đời cũng nên ốm nặng một lần.

Mặc dù biết nhà văn ám chỉ nghĩa khác nhưng tôi muốn nêu vấn đề theo nghĩa thực dụng hơn. Ốm nặng vào viện, chữa bệnh cần bác sỹ. May thầy, Phước chủ. Tới số thì ngồi nóc tủ ngắm gà khỏa thân ...

Trong vòng năm năm trở lại , tôi phải vào bênh viện không dưới bốn lần. Lớp thì minh phẫu thuật, lớp thì ông bà già nội ngoại nằm cấp cứu. Bình thường mà. Sau mỗi lần " hân hạnh " tiếp xúc , giao lưu với môi trường bệnh viện kiểu này, tự nhiên thấy nhiều điều thú vị lắm.  Bài viết này bỏ qua những khoản mục khác, chỉ chia sẻ cảm xúc về nghề bác sỹ thôi.


Giá trị lớn nhất của cá nhân là : cuộc sống khoẻ mạnh.


Cá nhân có vị trí quan trọng thứ hai (ngoài ta ra) góp phần cho cuộc sống: bác sỹ.


Kẻ thù truyền kiếp của quỷ sứ, cản trở hắc bạch vô thường thi hành công vụ: Thày thuốc


Chửi thề nhiều nhất khi tác nghiệp: bác sỹ phẫu thuật  (bệnh nhân mê mệt rồi, tha Hồ nói xấu và chửi)


Tỷ lệ tử vong thấp nhất trong các cuộc đại chiến, rủi ro ít nhất trong các biến động chính trị: Hành nghề Y


Còn nhiều, rất nhiều ví dụ tương tự như trên trong thống kê Phi chính thức. Nếu muốn update bạn có thể tìm trong từ điển tra chéo.


Thời mông muội, khi  tính mạng con người quá mỏng manh trước thiên nhiên , một trận dịch có khi quét mất nửa nhân loại.. Việc một cá nhân nào , sau khi nghiên cứu, tìm tòi, kinh nghiệm giảm bớt nỗi đau thể xác  hoặc cao hơn nữa cứu người khỏi tay thần chết là được coi trọng vô cùng , thậm trí hoá thần như chúa Jesu, Phật Thích ca.. Bản thân sư phụ nghề y Tây phương ngài hypocrat khi dạy học trò đã đặt ra một loạt quy định nổi tiếng "lời thề". Nghiên cứu nội dung của nó có vẻ như không còn phù hợp lắm với cuộc sống hiện tại, nhưng bao hàm hầu hết các tiêu chuẩn nhân văn mà ta hay gọi là Y Đức. Rất khó theo.


Phương Đông, Trung hoa mặc dù Có vai trò to lớn với cuộc sống nhân sinh, Thày thuốc không được coi trọng .Biển thước thời chiến quốc, Hoa đà thời Tam quốc, Tôn tư mạc thời sơ Đường, Trương Trọng cảnh : Tuỳ, Lý Thời Trân : Minh đều là những thần y . Trước tác của họ như thương hàn luận , bản thảo cương mục ... để lại tác dụng vỹ đại cho hậu thế , cứu cho muôn người nhưng không được xuất bản khi họ còn sống .. Lý do đơn giản : No money.


Cũng như ở bên Tàu, Thày lang Việt phần lớn xuất thân từ học trò thi hỏng. Trừ một số rất ít là nghề gia truyền. Ngày trước, sỹ phu ngoài học văn chương thơ phú đi thi, nhập sỹ đồ còn phải tinh thông cả Nho,Y, Lý, Số, Y, Bốc, Tinh, Tướng là kỹ năng mềm có thể sử dung kiếm cơm khi sa cơ lỡ vận . Chả thế mà giang hồ thuật sỹ vừa biết chữa bệnh lại kiêm xem bói, xem tướng số , chỉ tay, kỳ môn độn giáp ... .Nói tóm lại: Đông tây y kết hợp với cúng có thể chữa bệnh tốt.


Một số vương phủ có điều kiện tạo lập chưc quan thái y. Chính phủ còn có thái y viện. Viện trưởng hàm Ngũ phẩm. Địa vị cao, bổng lộc nhiều nhưng cực kỳ bất hạnh. Khi Tuệ Tĩnh bị Trương Phụ bát về Trung quốc . mặc dù có công chữa khỏi bệnh Hậu sản cho hoàng hậu của Minh Thành tổ Chu Lệ nhưng bị giam suốt đời, bỏ thân nơi đát khách quê người. Thảm lắm!


Nguy hiểm của việc làm nghề chống lại Diêm vương này làm cho nhân loại bị tổn thất lớn. Rất nhiều bài thuốc, bí phương, chữa nan y , tạp chứng  thất truyền vì bảo mật và tư duy bảo thủ. Bài thuốc An cung Ngưu hoàng hoàn của gia tộc tạo nên đồng nhân đường tại Bắc kinh mãi sau 1949 mới công khai. Hình như nhà nào cũng thủ vài hoàn để chống đột quỵ ?



Thành tựu vĩ đại của y khoa tây phương là nghiên cứu vi trùng và sau này là gen. Phương đông là hệ kinh lạc, cơ sở lý luận phải mượn của dịch, ngũ hành, bát quái... tạo ra huyền bí không cần thiết. Y học phương tây phân ra hai trường phái rõ rệt Pháp và Anh Mỹ.

Thày thuốc Pháp (phần lớn bác sỹ Việt miền Bắc theo loại này) có môn hộ, đường lối riêng , nhưng tương đối bảo thủ. Trong khi đó bác sỹ Anh Mỹ sử dụng tối đa thống kê, xác suất, biện chứng và công nghệ. Chưa rõ bên phe nào thắng thế trong cuộc so tài này nhưng bác sỹ Google giúp chúng ta tự xử trong rất nhiều trường hợp, ít nhất là yên cái tâm.



Bài này viết không tập trung , dừng tại đây thôi , nhiều chuyện hài hước về nghề này lắm, chỉ xin kể hầu quý vị chuyện sau:

Hội nghị nghiên cứu bao gồm các giáo sư tiến sỹ y khoa toàn cầu về bệnh sốt xuất huyết (do quỹ Bill & Melinda tài trợ) sau nhiều phiên hội thảo tranh cãi mà vẫn không tìm ra nguyên nhân dịch chuyển từ con nít sang người lớn. Cuối cùng chấp nhận một giả thuyết cận lâm sàng do cô bác sỹ trẻ bệnh viện PNT (đầu vào 15 điểm) như sau.

Muỗi truyền vi rút sốt xuất huyết chuyên đốt trẻ em bú mẹ cởi truồng. Vì không thể nhận biết con nít hay người lớn nên nó chích bất kỳ ai có hành vi tương tự .


HeHe !!! quá hợp lý.

3 nhận xét:

  1. CAY!CAY QUA!
    Thời thơ ấu {cũng không thơ lắm-tức cũng biết thắc mắc khi ngồi sau bạn gái lớp mình sao không có “quang treo”} khi thấy cụ HOAN mô tả THẰNG ĂN CẮP xuýt xoa ăn bún riêu mà mơ màng nhìn lên bàn trên mà thèm rỏ rãi!
    Lớn lên chút nữa có bạn gái thật (không phải ảo,không phải mơ màng...) đi tập võ về đưa đi ăn bánh mỳ cay ở hàng kênh (một trong bốn đặc sản của HAỈ PHÒNG) mà nhìn nhau chứa chan vì ...cay quá!
    Nhớn lên chút nữa thấy bọn chúng lần lượt mang KT,KD,TM... đi mà CAY nổ con mắt!
    Đêm qua ông bạn bác sỹ-đại phu của tôi ở PHỔ YÊN-THÁI NGUYÊN đi thăm điền thổ làm sao bị lộ, địch bắt được xát muối ớt vào vùng tội lỗi nhảy cẫng lên vì...CAY QUÁ!

    Trả lờiXóa
  2. Hehe. Đây là bài viết của một người bạn tôi. Nếu có gì thất thố xin Đại Phu lượng thứ. Cái thời buổi nhiễu nhương thật giả lẫn lộn này thật là khó cho chúng ta. Có phỏng Tiên Sinh?!!

    Trả lờiXóa
  3. Đau đầu quá người oi!quĩ thời gian còn ít quá...cứ bàn mãi về ĐẠI NHÂN TÂM.ĐẠI THAM NHŨNG...làm chi?sao không bàn về mái trường đã mất tên?sao không bàn về tình yêu đến sớm của bạn KT?đoi mắt ướt của bạn TM?tình yêu đơn phương của cô giáo HT dành cho tôi?

    Trả lờiXóa