Quan Hán Khanh, kịch tác gia nổi tiếng thời nhà Nguyên ( thế kỷ 13 ) viết vở Cảm thiên động địa Đậu Nga oan . Nội dung vở kịch nói về nỗi oan của một phụ nữ bình dân làm trời đất phải động.
Lịch sử tiến hoá nhân loại - bước song song với xã hội chỉ ra rất nhiều ví dụ về tình trạng " xui xẻo " trong một giai đoạn nào đó của số phận cá nhân . Phần lớn những đánh giá về nỗi oan do hậu thế " nhiều chuyện " . Thực tế oan ức là hiên nhiên và còn kéo dài mãi. Thậm chí nói ngoa ngôn , còn xã hội , còn oan trái.
Thống kê học chỉ ra rằng , người thành đạt là có tỷ lệ quyết định sai / đúng : 70/ 30. Nghĩa là phần oan sai do cá nhân hoặc tha nhân gây ra lớn hơn nhiều gấp bội .Ví dụ : cho một đứa trẻ ăn dặm ( nó chưa biết nói, chửi , chỉ biết khóc ).
mẹ, bà, oshin mải tám nhét cho bé quá tay ... Một oan ức nhỏ hình thành.
Con người càng lớn, càng hiểu biết , càng dễ bị, gặp, hưởng oan ... Cá nhân nào càng có vị trí cao trong xã hội sẽ cảm nhận trạng thái này rõ ràng hơn.
Truyền cổ kể rằng Thị Kính mắc nỗi oan không giải , nhưng ai cũng khoái Thị Mầu. Lý do duy nhất , Thị Kính oan có chủ đích, có chiến thuật . Thị Mầu bị bán mà còn đếm tiền cho mẹ mìn. Tiếc lắm thay !
Kể một chuyện cũ , khi cấp trên cử cán bộ dân vận xuống cơ sở tuyên truyền .
Lần đầu : một vị béo mập . Dân tẩy chay và ý kiến : thằng này chắc hút máu dân nhiều lắm. Lần sau , rút kinh nghiệm cán bộ gầy còm xông trận : phản ứng của dân còn dữ dội hơn : chắc " nó " ăn chơi thác loạn nên mới gầy . Hết đỡ !
Nói rộng ra , những nhân vật lịch sử cổ kim đều kẹt vào vụ oan này. Nguyễn Trãi , vụ án lệ chi viên , cách đây hơn Sáu thế kỷ , tru di tam tộc , nói hài hước là không ăn thịt rắn đúng cách . Hi hi
Một cách nhìn khác, nỗi oan nhỏ có thể lợi dụng được , chuyển bại thành thắng, tránh hoạ tuyệt vời . Khi Ta mắc tứ đổ tường, vợ ta, con ta chỉ nghĩ ta mắc lỗi nhìn thấy, và thường xoáy sâu vào khuyết điểm đó , vô hình trung che dấu bao lỗi lầm nghiêm trọng khác.
Phần lớn quan điểm tha nhân đều nghĩ oan cho người khác và mình bị oan . Thực tế tỷ lệ 50/50. Hên xui mà . Ai mà biết vụ án của Ông Nguyễn văn Chấn Bắc Giang , mấy hôm ầm ỹ trên mạng là Oan lớn hay nhỏ. Chỉ biết rằng sau vụ này ít nhất một số vấn đề sẽ tránh được , tạo tiền đề cho trào lưu xét lại .Cũng hay.
Ngũ Tử Tư, danh tướng nước Ngô, tổ sư Cái bang Trung quốc , vì gia đình gặp nỗi oan khuất , quyết chí báo thù , thay đổi cả lịch sử Ngô Việt. Chu Văn Vương , bị giam tại Dửu lý , ngồi buồn diễn giải Chu Dịch , làm sách giáo khoa cho vạn triệu Thày bói sau này. Tư mã Thiên vì nn hất thời Hồ đồ, chịu oan khuất , bị cung hình ( thiến ) viét ra sử ký lẫy lừng kim cổ. Quay lại các con số thống kê lạnh lùng nhưng không vô cảm ... Hình như viét ở bài nào rồi câu này.
Các công trình văn hoá, phát minh, chính trị, tư tưởng của các vỹ nhân đông tây , suy cho cùng đều bất nguồn từ nỗi oan nào đấy. Nội suy oan ức góp phần thúc đẩy tiến bộ văn minh.
Két thúc bài viét Linh tinh này. Xin mượn một câu Thơ trong bài độc tiểu thanh ký của thi hào Nguyễn Du.
Phong vận kỳ Oan ngã tự cư !
Tạm dịch : nỗi oan của người phong nhã do người đó tự gây nên.
Ai không bị oan chắc chắn không phải người phong nhã !,,
Chuồn thôi.
Cảm hứng nhân dịp Nguyễn Du được Unesco trao giải gì đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét