ÔNG CỨ THỬ XEM!,nghe quen quen, như
thăm thẳm xa xôi vọng từ miền ký ức hóa ra là cúa bạn LƯU của tôi!chả là đang
loay hoay muốn "bót" một câu trả lời cho tiên sinh khoa mac thì chẳng
biết phải làm thế nào?DỪ tuổi này mà hỏi các cháu thì nó cười cho chết!mà cậy
con thì nó cú lên nó trả thù thì chết hết chim của cả khu (DỪ cậy con mà),thì
được LƯU tiên sinh dạy:ÔNG CỨ THỬ XEM-và TRAI HẢI AN thử,và được. có điều bài
ca ngợi (xỏ xiên) thì pót hỏng mà bài thăm dò,à ơi (hay hay là tới) thì lại
được,thế mới chết!
Vậy nên tiên sinh có lần dạy
tôi cuộc sống cần phải thử,thử mở một cánh cửa ta có thể bước vào thiên đàng
còn sót lại(mandiver?),cũng có thể bước sang địa ngục-đứng về mặt triết học cả
hai vấn đề đó thành công như nhau.
thầy tôi kể chuyện đi pháp ,vào bảo
tàng Louve được ngắm,được trêu được bẹo vào cánh tay...cụt cúa nàng MILO mà nhớ
về cô ở nhà RƯNG RƯNG làm sao? và kết luận:CÁC ANH CỨ THỬ XEM!ông bạn tôi được
đi pháp nhớ lời thầy, hùng hổ tới tìm cô MILO (xúi quẩy cô MILO đang đi
dưỡng thương,có bạn thân của cô MILO căng tràn sinh năm 1993 đứng trông nhà hộ)
bạn tôi cũng ngắm cũng trêu và...bẹo vào tay cô bạn thì bị một cái tát
(đúng cái tát xịn của con tây) về bóp
hết cả lọ dầu trường sơn mà không hết tím.
Thời xa xôi lắm của tôi cũng
vài ba lần thử đều hỏng cả,có một lần thích một cô lắm mà chẳng biết làm
cách nào,nàng hay đi vũ trường ( nàng có sở thích là được bạn trai ôm eo,chứ
nhảy thì chán lắm) ,nhân một cuộc dạ hội sinh viên nàng bị lỡ nhịp .rất,rất
nhiều chàng hào hoa bóng mượt,giàu có bước tới,kiểu cách mời nàng khiêu
vũ mà nàng không đáp nhời,tôi chỉ dám đứng xa xa ngắm người mình hâm mộ, sắp
tàn cuộc,chán quá định ra về chợt nhớ tới lời ông bạn:ÔNG CỨ THỬ XEM!đi qua
nàng lấy hết cam đảm hất hàm buông một
câu:nhảy không?và nàng đồng ý!và hôm nay đã là mẹ của hai đứa đang khao khát trả thù...!
Hôm rồi có
ông bạn buôn bất động sản ở macao (kiều đất) qua nhà chơi và nhận xét:sao
phố nhà ông mới mở cái gì mà nó nhấp nháy suốt đêm không mỏi mắt nhẩy?nhớ lời
ông bạn:ÔNG CỨ THỬ XEM!hai chúng tôi bước vào,trời ơi!thiên đường đâu có sót
lại,đâu cứ phải Maldives, còn rất,rất nhiều,có phải đây mới là cuộc
sống???! Nơi đây cứ rừng rực,hừng hực...cư dân nơi đây no đủ đạt mức phè
phỡn,thông minh đạt mức dư thừa (không cận mà cũng mang kiếng) định rửa tay thì
đã có người đón ý mang ngay khăn
lạnh,mắt vừa hướng tới cái tivi thì đã có người hỏi:các quí ngài thích xem phim
ít diễn viên hay phim nhiều diễn viên?định bước ra khu sau thì đã có hai cư dân
thông minh xin phép hỗ trợ tắm cho các quí anh!!!Cư dân ở đây hiếu khách
và thân thiện mắng thoải mái chỉ nhe răng cười tuy vậy thiên đường này cũng có
vài điểm yếu về ẩm thực (toàn tiên họ
đâu có cần ăn?) !ông bạn tôi gọi món,họ nới ở đây chúng em không bán
cá,chỉ bán thịt , chúng tôi gọi món Sushi-Geisha ăn cho máu,vừa nhâm
nhi,vừa bình ý nghĩa câu thơ : con cò lặn lội bờ sông (chắc là trước khi gặp
bạn giai, cò lội xuống sông tắm cho đẹp để xinh gái?) bình về sự ga-năng nhất mực của khổng tử (nghe nói cụ
thu mua toàn bộ roi mây của tỉnh sơn đông về đan… yếm cho vợ cụ),bình về tám
chữ vàng đang đeo lên cổ các quí cô-đẹp làm sao???
Hehe. Cam on Trai Hai An.
Trả lờiXóaHom nao ve HP nhat dinh phai nho ong dan di an Shushi nhe.