Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

FELISTA (FOREVER WITH YOU)


Bài hát hay và cảm động của Yanni. Xin tặng các Bà Mẹ nhân mùa Vu lan!



Lycrics:

inside a promise winter has fallen and summer has stolen my heart unclaimed i have flown by hours unnoticed frozen without your embrace i've been dancing with you longing this hour to send me into loving surrender the beauty i treasure all that i see is still only for you love me release me say that you'll keep me dancing forever with you open the window let in the starlight don't wait for tomorrow it's perfect tonight hold me here for just a while longer where no lonely heart ever breaks i've been dancing with you longing this hour to send me into loving surrender the beauty i treasure all that i see is still only for you love me release me say that you'll keep me dancing forever with you hold me heal me your eyes reveal me and i will not give that away i've been dancing with you needing this hour to send me into loving surrender the beauty i treasure all that i see i still only for you love me release me say that you'll keep me dancing forever with you and it's like a forgiving sky like every chance i find here where a promise starts here in your giving arms i pray that you'll keep my heart

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Để biết là mình không biết...



Phan Đình Diệu


GS.TSKH.

Chưa bao giờ việc học được toàn xã hội chúng ta quan tâm như mấy năm vừa qua. Ta đã bàn nhiều về những điều mà xã hội phải lo cho người học, nhưng còn bản thân người học phải lo thế nào cho việc học của chính mình thì có lẽ còn ít được bàn tới. Trong một đời người thì việc học ở nhà trường có thầy có lớp nhiều lắm cũng khoảng mươi, mười lăm năm, còn ngoài ra để học suốt đời thì chủ yếu là tự học.
Học là để hiểu biết. Học có thầy có lớp thì sẽ thu được những hiểu biết mà người khác nghĩ là mình cần được biết. Tự học thì tức là tự mình đi tìm những gì mà mình thấy là cần biết. Cho nên, tự học đòi hỏi tính chủ động, tự mình phải biết là mình biết gì, chưa biết gì và muốn biết gì, rồi mới tìm học cái mà mình muốn biết đó.
Từ ngàn xưa, theo sách Luận ngữ, Khổng Tử đã dạy học trò: "Việc chi mình biết, nhận là biết; việc chi mình không biết, nhận là không biết; ấy là biết vậy".
Lời dạy này tôi được học từ thuở còn bé, nhưng càng lớn lên, càng được học nhiều, tôi càng cảm thấy thực hiện được lời dạy tưởng như đơn giản ấy mới khó lắm thay! Khi còn cắp sách đến trường thì chẳng phải băn khoăn, cái gì cũng coi là chưa biết, nghe thầy dạy mà biết; nhưng khi phải học mà không còn sự dạy bảo của thầy, một mình với sách vở, với tài liệu, thì trước cái mênh mông của tri thức, nhiều khi mình không biết nên bắt đầu từ đâu, nên xoay xở thế nào.
Thậm chí, ngay khi đã định hướng được chủ đề mà mình muốn học, nên đọc sách gì, học theo cách nào, không phải lúc nào cũng dễ xác định ngay được. Cũng vẫn là những câu hỏi tưởng như đơn giản: biết gì, không biết gì, muốn biết gì, mà tình huống mỗi lúc một khác, không ít khi dẫn mình lạc lối.
Tôi thường gặp tình huống: khi học một quyển sách, đọc từ đầu đến cuối tưởng rằng mình đã hiểu cả, nhưng rồi lần sau đọc lại mới phát hiện ra rằng mình đã hiểu sai cả, và điều đó không phải chỉ xảy ra một lần. Kinh nghiệm đó lặp đi lặp lại với sách này rồi sách khác dạy cho tôi một ý thức cảnh giác với những gì mà mình tưởng là đã hiểu. Cho nên, phân biệt cho được cái biết và cái chưa biết, cái hiểu và cái chưa hiểu quả thực không dễ.
Vậy, hiểu là thế nào nhỉ? Tôi nghĩ rằng hiểu phải là nắm bắt được cái cốt lõi bản chất của một tri thức, hay như người ta thường nói, cái hạt nhân "chân lý" chứa đựng trong tri thức, thậm chí cả vẻ đẹp của tri thức đó. Khi đọc một quyển sách, thoạt đầu ta tiếp xúc với câu chữ, với ngôn ngữ, rồi với các lập luận từ câu này sang câu khác. Ta nghĩ rằng ta đã hiểu là vì các câu chữ rõ ràng, lập luận hợp logic... Nhưng lần sau ta nhận ra ta đã hiểu sai, là vì bản chất của tri thức thường nằm đằng sau, ẩn bên trong cái vỏ hình thức của những ngôn ngữ và lập luận đó. Còn vẻ đẹp của tri thức thì họa hoằn lắm ta mới phát hiện được qua hình bóng của những ánh chớp tư tưởng đã từng xuất hiện ở những giây phút thần kỳ nào đó của sự sáng tạo, mà chỉ những cảm thụ đặc biệt nào đó mới phát hiện ra được.
Cho nên, đọc sách mà muốn hiểu được sâu sắc một tri thức thì thường phải tìm lại được quá trình sáng tạo nên tri thức đó, mà ta nhớ rằng cách trình bày một tài liệu (khoa học) thường đòi hỏi tuân theo một logic diễn dịch (hình thức), gần như theo con đường ngược lại với logic của quá trình sáng tạo!
Trên đây là nói về sự hiểu và không hiểu một tri thức mà đối với nó có một cách hiểu đúng duy nhất. Nhưng ngày nay, nhận thức của con người càng ngày càng động chạm đến những vấn đề phức tạp, khó có một tri thức nào về những vấn đề như vậy có thể được xem là duy nhất đúng, thì cái hiểu và không hiểu lại càng khó phân biệt hơn nhiều.
Khoa học, trước yêu cầu nhận thức cái phong phú, đa dạng và phức tạp đó của thiên nhiên và cuộc sống, cũng không còn tự đặt cho mình mục tiêu phát hiện các "chân lý" phổ biến nữa, mà trở thành "khiêm tốn" hơn, khoa học xem mục đích của mình là tìm kiếm các cách "giải quyết vấn đề", các câu trả lời cho những vấn đề mà con người gặp phải trong cuộc sống của mình. Cuộc sống luôn luôn đặt ra các câu hỏi về thiên nhiên, về vũ trụ, về thế giới, về sự sống, về kinh tế, về xã hội, về văn hóa, v.v..., con người tùy trình độ của từng thời đại mà có những câu trả lời khác nhau, có thể không tuyệt đối đúng nhưng phù hợp với nhận thức của thời đại và giúp con người có những cách hành xử thích hợp với thời đại mình.
Theo nhà khoa học nổi tiếng Louis Pasteur, khoa học cứ bằng cách tìm kiếm câu trả lời cho hàng loạt những câu hỏi kế tiếp như vậy mà đạt dần đến những vấn đề cốt tủy của tự nhiên. Từ những quan niệm thô sơ thời Aristote, Democrite đến cơ học Newton, rồi từ Newton đến thuyết tương đối Einstein và vật lý lượng tử của thời đại chúng ta, những câu hỏi về vũ trụ và vật chất cứ liên tiếp có được những câu trả lời khác nhau, cái "đúng" của từng thời dẫu không là đúng thật vẫn giúp con người thúc đẩy cuộc sống tiến lên.
Cũng như vậy, vấn đề "công bằng" xã hội đã được đặt ra từ thời cổ Hy Lạp, rồi đến thời cách mạng dân chủ tư sản, qua thời cách mạng xã hội chủ nghĩa đầu thế kỷ 20, và đến nay nó vẫn là một vấn đề cơ bản được tranh luận cho một mô hình xã hội ở thế kỷ 21, có thể có một định nghĩa "đúng" cho khái niệm đó hay không vẫn còn là một câu hỏi. Toán học, một ngành khoa học thuần lý, có tự chứng minh được một định lý khá thú vị (định lý Tarski): "Khái niệm "đúng" toán học là không thể định nghĩa được trong toán học".
Như vậy, trong môi trường mà cái đúng và không đúng của tri thức không được phân biệt rạch ròi, thì vấn đề hiểu, không hiểu cũng cần được đặt ra một cách uyển chuyển hơn. Thường gặp nhất là về cùng một vấn đề có thể có nhiều lý thuyết khác nhau, nhiều cách giải đáp khác nhau, mình chỉ biết một cách rồi xem cách đó là duy nhất đúng, thì đó là biết mà là không biết, hay nói đúng hơn, là không biết là mình không biết.
Trong những trường hợp như vậy, để khắc phục cái "không biết" là mình không biết thì cách tốt nhất là mở rộng các cuộc thảo luận và tranh luận, để nhiều cái biết khác nhau được phát biểu, đua tranh với nhau, rồi qua chọn lựa mà tìm cho mình cái biết thích hợp nhất (chứ chưa hẳn đúng nhất), và tạm bằng lòng với cái biết tương đối đó. Cho nên, để biết là mình không biết trong môi trường mới, phức tạp hiện nay, thì điều cần thiết là biết lắng nghe, chấp nhận việc tranh luận giữa nhiều cách hiểu khác nhau về cùng một vấn đề.
Biết mình không biết là khởi đầu của việc học và tự học, nó cũng là khởi đầu của mọi sáng tạo, đặc biệt là sáng tạo khoa học. Cho đến nay, khoa học đã đạt được rất nhiều thành tựu rực rỡ. Nhưng, những câu hỏi chưa có trả lời đặt ra cho thế kỷ mới cũng càng ngày càng nhiều. Hy vọng rằng với tinh thần "biết là còn nhiều điều mình chưa biết" sẽ giúp cho chúng ta thêm năng lực sáng tạo để tìm được câu trả lời thỏa đáng cho những câu hỏi đó.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

NHỮNG HIỂU LẦM VỀ ĐẠO PHẬT

Minh Đức Triều Tâm Ảnh



Thư viện Hoa Sen

Đạo Phật ngày càng suy đồi, tha hoá, mạt pháp”, nguyên nhân thì nhiều, nhưng đôi khi vì trong giới tu sĩ và cư sĩ không trang bị đủ kiến thức của giáo pháp như thực - tức là giáo pháp cội rễ - mà chỉ chạy theo cành, nhánh, ngọn lắm hoa và nhiều trái. Từ đấy, khó phân biệt đâu là đạo Phật chơn chánh, đâu là đạo Phật đã bị biến chất, chạy theo thị hiếu dung thường của thế gian. Đôi nơi đạo Phật còn bị trộn lẫn với tín ngưỡng duy linh và cả tín ngưỡng nhân gian nữa... Nhiều lắm, không kể xiết đâu.
Với cái nhìn “chủ quan” của một tu sĩ Theravāda, tôi xin mạo muội liệt kê ra đây những hiểu lầm tai hại và rất phổ biến của Phật giáo trong và ngoài nước để chư vị thức giả cùng thấy rõ như thực:
1- Tôn giáo: Đạo Phật có những sinh hoạt về tôn giáo nhưng đạo Phật không phải là tôn giáo, vì đạo Phật không có một vị thượng đế tối cao hoá sinh muôn loài và có quyền ban thưởng, phạt ác.
2- Tín ngưỡng: Đạo Phật có những sinh hoạt tín ngưỡng nhưng đạo Phật không phải là tín ngưỡng để mọi người đến van vái, cầu xin những ước mơ dung tục của đời thường.
3- Triết học: Đạo Phật có một hệ thống tư tưởng được rút ra từ Kinh, Luật và Abhidhamma, được gọi là “như thực, như thị thuyết”chứ không phải là một bộ môn triết học “chia” rồi “chẻ”,“phán” rồi“đoán” như của Tây phương.
4- Triết luận: Đạo Phật có tuệ giác để thấy rõ Cái Thực chứ không sử dụng lý trí phân tích, lý luận. Còn triết, còn luận là vì chưa thấy rõ Cái Thực. Đạo Phật là đạo như chơn, như thực. Kinh giáo của đức Phật luôn đi từ cái thực cụ thể để hướng dẫn mọi người tu tập, nó không có triết, có luận đâu. Ngay “thiền” mà còn “luận”(thiền luận) là đã đánh mất thiền rồi.
5- Từ thiện xã hội: Đạo Phật có những sinh hoạt từ thiện xã hội nhưng không coi từ thiện xã hội là tất cả, để hy sinh cuộc đời đầu tròn, áo vuông một cách uổng phí. Đạo Phật còn có những sinh hoạt cao cả hơn: Đó là giáo dục, văn hoá, nghệ thuật, tu tập thiền định và thiền tuệ nữa. Từ thiện xã hội thì ai cũng làm được, thậm chí người ta còn làm tốt hơn cả Phật giáo, ví dụ như Bill Gates. Còn giáo dục, văn hoá, nghệ thuật của đạo Phật là nền tảng Mỹ Học viết hoa (nội hàm các giá trị nhân văn, nhân bản) mà không một tôn giáo, môt chủ nghĩa, một học thuyết nào trên thế gian có thể so sánh được. Và đây mới là sự phụng hiến cao đẹp của đạo Phật cho thế gian. Còn nữa, nếu không có tu tập thiền định và thiền tuệ thì mọi hình thái sinh hoạt của đạo Phật, xem ra không phải là của đạo Phật đâu!
6- Cực lạc, cực hạnh phúc: Đạo Phật có nói đến hỷ, lạc trong các tầng thiền; có nói đến hạnh phúc siêu thế khi ly thoát tham sân, khổ lạc (dukkha), phiền não của thế gian - chứ không có một nơi chốn cực lạc, cực hạnh phúc được phóng đại như thế.
7- 8 vạn 4 ngàn pháp môn: Đạo Phật có nói đến 8 vạn 4 ngàn pháp uẩn (dhammakhandha) chứ không nói đến 8 van 4 ngàn pháp môn (dhammadvāra). Uẩn (khandha) ngoài nghĩa che lấp, che mờ và nghĩa chồng lên, chồng chất, còn có nghĩa là nhóm, liên kết, tập hợp ví như Giới uẩn (nhóm giới), Định uẩn (nhóm định), Tuệ uẩn (nhóm tuệ). Do từ uẩn (khandha) lại dịch lệch ra môn - cửa (dvāra), pháp môn nên ai cũng tưởng là có 8 vạn 4 ngàn pháp môn, tu theo pháp môn nào cũng được! Ai là người có thể đếm đủ 8 vạn, 4 ngàn cửa pháp này? Còn nữa, xin lưu ý, 8 vạn 4 ngàn chỉ là con số tượng trưng, có nghĩa là nhiều lắm, đếm không kể xiết theo truyền thống tôn giáo và tín ngưỡng Ấn Độ cổ thời. Ví dụ 84 ngàn lỗ chân lông, 84 ngàn vi trùng trong một bát nước, 84 ngàn phiền não, 84 ngàn cách tu...
8- Xin xăm, bói quẻ, cầu sao, giải hạn, xem ngày giờ tốt xấu: Những hình thức này không phải của đạo Phật. Trong kinh tụng Pāli có đoạn: “Sunakkhataṃ sumaṅgalaṃ supabhātaṃ suhuṭṭhitaṃ, sukhno ca suyiṭṭaṃ brahmacārisu. Padakkhinaṃ kāyakammaṃ vācākammaṃ padakkhinaṃ padakkhinaṃ manokammaṃ paṇidhī te padakkhinā...”
Có nghĩa là: Giờ nào (chúng ta) thực hành thân, khẩu, ý trong sạch; giờ đó được gọi là vận mệnh tốt, là giờ tốt, là khắc tốt, là canh tốt... Ngày đó gọi là có nghiệp thân phát đạt, nghiệp khẩu phát đạt, nghiệp ý phát đạt. Và nguyện vọng theo đó được gọi là nguyện vọng phát đạt. Người tạo nghiệp thân, nghiệp khẩu, nghiệp ý phát đạt như thế rồi sẽ được những lợi ích phát đạt (chữ phát đạt có thể có thêm nghĩa nhiêu ích).
9- Định mệnh: Đạo Phật có nói đến nghiệp, đến nhân quả nghiệp báo chứ không hề nói đến định mệnh. Theo đó, gây nhân xấu ác thì gặt quả đau khổ, gây nhân lành tốt thì gặt quả an vui - chứ không phải “cái tơ cái tóc cũng do trời định” như định mệnh thuyết của Khổng Nho hoặc định mệnh 4 giai cấp của Bà-la-môn giáo.
10- Siêu độ, siêu thoát: Không có bài kinh nào, không có uy lực của bất kỳ ông sư, ông thầy nào có thể tụng kinh siêu độ, siêu thoát cho hương linh, vong linh, chân linh cả. Thời Phật tại thế, nếu có đến nơi người mất, chư tăng chỉ đọc những bài kệ vô thường, khổ và vô ngã để thức tỉnh người sống; và hiện nay các nước Phật giáo Theravāda còn duy trì. Có thể có hai trường hợp:
- Nếu vừa chết lâm sàng thì thần thức người chết vẫn còn. Vậy có thể đọc kinh, mở băng kinh, chuông mõ, hương trầm... để “thần thức người chết” hướng về điều lành... để thần thức tự tạo “cận tử nghiệp” tốt cho mình.
- Nếu thần thức đã lìa khỏi thân rồi – thì họ đã tái sanh vào cõi khác rồi, ngay tức khắc. Khi ấy thì gia đình làm phước để chư tăng tụng kinh hồi hướng phước ấy cho người đã mất.
Cả hai trường hợp trên đều không hề mang ý nghĩa siêu độ, siêu thoát mà chỉ có ý nghĩa gia hộ, gia niệm, gia lực mà thôi. Tu dựa vào tha lực cũng tương tự như vậy, nhưng cuối cùng cũng phải tự lực: “Tự mình thắp đuốc mà đi, tự mình là hòn đảo của chính mình”.
Chư thiên chỉ có khả năng hoan hỷ phước và báo truyền thông tin ấy cho người quá vãng mà thôi. Họ không có uy lực ban phước lành cho ai cả.
11- Huyền bí, bí mật: Giáo pháp của đức Phật không có cái gì được gọi là huyền bí, bí mật cả. Đức Phật luôn tuyên bố là “Như Lai thuyết pháp với bàn tay mở ra”; có nghĩa là ngài không có pháp nào bí mật để giấu kín cả!
12- Tâm linh: Ngày nay, người ta tràn lan lễ hội, tràn lan mọi loại điện thờ với những hình thức mê tín, dị đoan, sa đoạ văn hoá... mà ở đâu cũng rêu rao các giá trị tâm linh. Đạo Phật không hề có các kiểu tâm linh như vậy. Thuật ngữ tâm linh này được du nhập từ Trung Quốc. Và rất tiếc, tôi không hề tìm ra nguồn Phật học Pāli hay Sanskrit có từ nào tương thích với chữ “linh” này cả!
13- Niết-bàn: Nhiều người tưởng lầm Niết-bàn là ở một cõi nào đó, một nơi chốn nào đó; thậm chí là ở một thế giới ở ngoài thế gian này. Người nào tìm kiếm Niết-bàn kiểu ấy, thuật ngữ thiền tông có cụm từ “lông rùa, sừng thỏ” như ngài Huệ Năng đã nói rõ: “Phật pháp tại thế gian. Bất lý thế gian giác. Ly thế mịch bồ-đề. Cáp như tầm thố giác”. Thố giác là sừng thỏ. Và giác ngộ cũng vậy, chính ở trong khổ đau, phiền não mới giác ngộ bài học được.
14- Bỏ khổ, tìm lạc: Tu Phật không phải là bỏ khổ, tìm lạc. Xin lưu ý cho: Khổ và Lạc chính là căn bản của phiền não!
15- Tu để được cái gì! Có nhiều người nghĩ rằng, tu là để được cái gì đó. Xin thưa, được cái gì là sở đắc. Ai sở đắc? Chính là bản ngã sở đắc. Đạo Phật là vô ngã. Hãy xin đọc lại Bát-nhã tâm kinh.
16- Tu là sửa: Nếu tu là sửa thì mình đã từ “cái ta này” biến thành“cái ta khác”. Nếu tu là không sửa thì cứ để nguyên trạng tham sân si như vậy hay sao? Xin thưa, sửa hay không sửa đều trật. Đạo Phật quan trọng ở Cái Thấy! Có Cái Thấy mới nói đến giác ngộ và giải thoát. Không có Cái Thấy này thì tu kiểu gì cũng trệch hướng hoặc rơi vào phước báu nhân thiên.
17- Vía: Đạo Phật không có vía nào cả. Vía, hồn, phách là quan niệm của nhân gian. Ví dụ, ba hồn bảy vía. Ví dụ, nam thất, nữ cửu – nam bảy vía, nữ chín vía. Nếu là nam thất, nữ cửu thì nó trùng với nam 7 khiếu, nữ 9 khiếu. Vía là phần hồn. Không có cái hồn, cái linh hồn tự tồn tại nếu không có chỗ nương gá. Vía không độc lập được. Như danh - phần tâm, sắc - phần thân – luôn nương tựa vào nhau. Chỉ có năng lực thiền định mới tạm thời tách lìa danh ra khỏi sắc, như Cõi trời Vô tưởng của tứ thiền. Tuy nhiên, cõi trời Vô tưởng hữu tình này không phải là không có danh tâm mà chúng ở dạng tiềm miên. Còn các Cõi trời Vô sắc thì sắc không phải là không có, chúng cũng ở dạng tiềm miên. Thật đáng phàn nàn, Phật và Bồ-tát đều có “vía” cả! Và cũng thật là “đau khổ” khi trong lễ an vị Phật, người ta còn hô “Thần nhập tượng” nữa chứ!
18- Bồ-tát: Bồ-tát là âm của chữ Bodhisatta: Chúng sanh có trí tuệ. Vậy, chúng ta tạm thời bỏ quên “khái niệm Bồ-tát” quen thuộc trong kinh điển mà trở về với nghĩa gốc là “chúng sanh có trí tuệ”.Và như vậy, sẽ có hạng chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Thanh Văn; chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Độc Giác; chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Chánh Đẳng Giác. Ngoài 3 loại chúng sanh có trí tuệ trên – không có loại chúng sanh có trí tuệ nào khác.
19- Phật: Phật là âm của chữ Buddha, nghĩa là người Giác ngộ. Vậy chúng ta nên tạm thời bỏ quên “khái niệm Phật” từ lâu đã mọc rễ trong tâm thức mà trở về nghĩa gốc là bậc Giác ngộ. Vậy, có người Giác ngộ do nghe pháp từ bậc Chánh Đẳng Giác, được gọi là Thanh Văn Giác. Có người Giác ngộ do tự mình tu tập vào thời không có đức Chánh Đẳng Giác, được gọi là Độc Giác. Có vị Giác ngộ do trọn vẹn 30 ba-la-mật, trọn vẹn minh và hạnh nên gọi là Chánh Đẳng Giác.
Không có vị Giác ngộ (Phật) nào ngoài 3 loại Giác ngộ trên.
20- Thể nhập: Tu là không thể nhập vào cái gì cả. Thể nhập là bỏ cái ngã này để nhập vào cái ngã khác. Cãi ngã khác ấy có thể là dòng sông, có thể là ngọn núi, có thể là một cội cây, có thể là một thần linh, thượng đế. Cái cụm từ “thể nhập pháp giới” rất dễ bị hiểu lầm. Khi đi, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái đi; khi nói, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái nói; khi ăn, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái ăn – thì đấy mới đúng nghĩa “thể nhập pháp giới”,ngay giây khắc ấy, mọi tham sân, phiền não không có chỗ để phan duyên, sanh khởi.
Ngoạ Tùng Am, Sơ Xuân 2015

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

LỜI CẢM TẠ CỦA GIA ĐÌNH DƯƠNG


Các bạn thân mến!
Bố vợ tôilà ông:NGUYỄN NGỌC HIỆU sau một thời gian lâm bệnh nặng đã không qua khỏi và đã mất tại nhà.
Xin chân thành cảm ơn bạn bè, thân bằng cố hữu gần xa và đặc biệt tập thể lớp 12A1 đã đến chia buồn cùng gia đình!
Trong lúc tang gia bối rối có gì sơ sót rất mong được lượng thứ!
Thay mặt gia đình: Lê Khắc Dương

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

Cuộc đời bắt đầu năm 70 tuổi

Trong 2 năm, nhiếp ảnh gia người Nga Vladimir Yakovlev đã chu du khắp thế giới để tìm kiếm những người phát hiện ra thú vui mới của mình lúc về già. Với bộ sách ảnh mang tên “The Age of Happiness”, anh hi vọng sẽ thay đổi định kiến thường thấy về cuộc sống tuổi già.

Trong chuyến đi của mình, Vladimir đã gặp nhiều con người đặc biệt, có những người đã gần 100 tuổi nhưng vẫn vui sống mỗi ngày và truyền cảm hứng cho những người khác.

Tai nạn xe hơi năm 80 tuổi khiến bà Bà Yvonne Dole bị chấn thương nghiêm trọng. Các bác sĩ đã khuyên bà nên dừng trượt băng. Năm nay, khi đã 86 tuổi, bà vẫn tiếp tục tham gia các cuộc thi trượt băng. Bà nói: “Mỗi khi buồn, tôi lại nhìn những người bằng tuổi tôi đang nằm trên giường với những chiếc bình oxy, rồi tôi lại xỏ chân vào giày và mỉm cười”.

Bà Ruth quyết định trở thành một DJ năm 68 tuổi. Sau khi người chồng chung sống 40 năm đột ngột qua đời, bà không còn muốn suốt ngày ở trong nhà. Mọi thứ khiến bà nhớ đến người chồng đã mất. Bà quyết định phải thử một cái gì đó mới mẻ. Khi bà nói với bạn bè rằng muốn trở thành một DJ, họ nghĩ vì quá đau buồn mà bà phát điên. Bà Ruth không thể hiểu tại sao ai cũng nghĩ rằng người già là phải ngồi trầm ngâm cả ngày trong nhà, chứ không phải đi nhảy ở các câu lạc bộ đêm. Trong hơn 2 năm qua, bà đã biểu diễn hơn 80 lần. Bà chơi ở nhiều câu lạc bộ khác nhau ở London, Ibiza, Paris, New York, Los Angeles, thậm chí cả Tokyo.

Bà Montserrat Mecho cảm thấy hạnh phúc nhất là giây phút nhảy dù ra khỏi chiếc trực thăng. Vài năm gần đây, bà cụ 78 tuổi này đã thực hiện hàng nghìn cú nhảy như thế. Ngoài ra, bà còn phá một vài kỷ lục về bơi lội. Bà cũng chơi trượt tuyết, lướt sóng và là một thợ lặn.
 

61 tuổi, bà Greta mới chỉ bắt đầu múa cột cách đây 2 năm, nhưng môn thể thao này đã trở thành một trong những hoạt động yêu thích để bà duy trì sự năng động. Năm 59 tuổi, bà được chẩn đoán loãng xương. Bà giải thích: “Để chắc khỏe xương, tôi cần tập những môn thể thao nặng, nhưng cử tạ rất nhàm chán. Đó là lý do tôi chọn múa cột”.
 

Lần đầu tiên ông Lloyd đặt chân lên chiếc ván trượt là năm ông 65 tuổi. Ngay lập tức ông bị ngã và bị thương ở tay. Ông Lloyd học được gì từ cú ngã đó? Chính là việc phải bảo hộ thật kỹ càng: đệm đầu gối, lót khuỷu tay, mũ bảo hiểm. Hiện ông đã 78 tuổi. “Tôi chẳng làm trò gì đặc biệt. Tôi không trượt như bọn trẻ. Tôi cố gắng không đi quá xa để luôn có thể nhảy ra khỏi ván an toàn khi cần”.
 
Ở tuổi 92, ông John Lowe thích múa ba lê. Điều làm cho câu chuyện của ông trở nên hấp dẫn là ông mới chỉ bắt đầu múa khi 80 tuổi. Ông John nói ông đã mơ ước được múa cả đời. Ông luyện tập ở nhà hát 3 lần/ tuần, còn luyện tập ở nhà mỗi ngày. Năm ông 90 tuổi, con cháu ông gồm 4 đứa con và 11 đứa cháu không cho ông nhảy và quay 360 độ trên không trung. “Chúng sợ nếu tôi ngã, tôi sẽ không thể chống cự được và chúng nói cũng đúng thôi” – ông đùa. Vì thế, bây giờ ông John chỉ nhảy chứ không thực hiện động tác quay.


Sở thích của ông Pat Moorhead, 81 tuổi là nhảy dù. Ông dành hầu hết thời gian để đi du lịch thế giới cùng vợ. Họ đã tới thăm khoảng hơn 180 quốc gia.
Ông Duan Tzinfu, 73 tuổi thể hiện sự linh hoạt tuyệt vời của mình bằng môn uốn dẻo. Ông mới chỉ luyện tập môn này khi sang tuổi 60.


Ở tuổi 86, bà Johnanna Quaas (phải) là một ngôi sao thể dục dụng cụ thực sự. Bà đã luyện tập được 30 năm nhưng tính ra bà mới bắt đầu từ năm 56 tuổi.

Bà Nina Melnikova và bà Antonina Kulikova, 75 tuổi tới từ Novosibirsk, Nga. Hai bà bắt đầu tập võ aikido năm 70 tuổi. Họ tập ít nhất 2 lần mỗi tuần, trong đó mỗi buổi tập kéo dài khoảng 3 giờ.
 
Gần như cả đời ông Paul Fegen là một triệu phú. Hiện tại, đã 78 tuổi, ông là một ảo thuật gia với bộ bài. Ông Paul bị phá sản và mất tất cả năm 66 tuổi. Nguồn thu nhập chính của ông bây giờ là từ những khoản thủ lao mỗi lần biểu diễn.

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

TỪ THIỆN ĐẦU NĂM

Đầu năm Vợ Hắn rủ đi làm từ thiện.

Thì đi.
Trước giờ Hắn thấy hoạt động này có vẻ hình thức. Cộng thêm mấy cơ sở "tình thương" và "mái ấm" bị phanh phui làm Hắn càng kém nhiệt tình.
Nhà Hắn xuất phát đến một ngôi chùa ở Quận 8.
Nhà ở được chia thành cấp 1, cấp 2... cấp 4. Ngôi chùa này chắc chưa được cấp 4 nhưng có tới hơn 100 cụ già neo đơn đang được nuôi dưỡng. Cộng thêm ngoài cổng là đội quân cái bang hơn chục người. Trời nắng, người đông cộng thêm mùi nhang (loại nhang tẩm nước hoa đặc trưng của SàiGòn)
thêm mùi rác sinh hoạt của mấy ngày Tết làm Hắn choáng váng.
Cách trung tâm SG có chục cây số mà hắn thấy như ở nơi nào xa lắm.
Một đoàn sinh viên và giáo viên tới. Nhà Hắn nhập hội, chia quà, lì sì cho các cụ.

Từ thiện dịp Lễ, Tết một năm một đôi lần còn ngày thường các cụ sống bằng gì?
Có một số người tự nguyện đến chăm sóc các cụ nhưng họ chỉ góp công. Chắc phải có Mạnh Thường Quân hay Nhà Nước, Các quĩ xã hội...
Trên đường về  Hắn cứ suy nghĩ miên man.

Về đến nhà , Hắn mệt phờ.
Làm mấy miếng bánh chưng rán rồi ngủ một giấc thật say. Thấy thoải mái.
Người ta bảo làm việc thiện thì sống lâu, có người còn khỏi cả bệnh.
Vợ Hắn khẳng định trong đoàn sinh viên và giảng viên cô ấy quen có cậu giảng viên bị ung thư vòm họng vì phát tâm thiện nguyện nên đã khỏi. Giờ chuyên làm từ thiện.
Chắc tại tâm lý chăng?!

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI



Chúc các bạn cùng gia đình 

một năm mới an khang thịnh vượng! 




Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?

DÂN TRÍ TRONG 12 CON GIÁP, MÙI LÀ CON GIÁP ĐỨNG THỨ 8, VÌ VẬY, ĐƯỢC COI LÀ CON GIÁP RẤT MAY MẮN. GIỜ MÙI KÉO DÀI TỪ 13-15H, LÀ THỜI GIAN MỞ ĐẦU BUỔI CHIỀU, CON NGƯỜI VỪA ĂN TRƯA XONG, ĐANG THANH THẢN NGHỈ NGƠI VÀ SUNG MÃN BƯỚC VÀO BUỔI LAO ĐỘNG MỚI…

Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?
Trong 12 con giáp, Mùi là con giáp đứng thứ 8, vì vậy, Mùi được coi là con giáp may mắn, bởi số 8 trong quan niệm của người Á Đông là con số của phát lộc, phát tài, tượng trưng cho triển vọng thịnh vượng.
Ngoài ra, giờ Mùi kéo dài từ 13-15h, là thời gian mở đầu của buổi chiều, con người vừa ăn trưa xong, đang thanh thản nghỉ ngơi và sung mãn bước vào buổi lao động mới. Vì vậy, quan niệm dân gian thường cho rằng người sinh năm Mùi có số hưởng an nhàn.
Người tuổi Mùi nhìn chung phóng khoáng, rộng rãi, công bằng, tử tế và dễ động lòng trắc ẩn trước những bất hạnh của người khác. Tuổi này cũng luôn vui cười, sống chân thực và thân thiện với mọi người.
Trong 12 con giáp, Mùi được xem là biểu tượng của tính ôn hòa, thuần hậu. Trẻ em tuổi Mùi thường hiền lành, ngoan ngoãn, dễ bảo, đôi khi còn có sự nhút nhát, bẽn lẽn đáng yêu, dễ tạo thiện cảm. Những nét tính cách này có thể theo cả tới khi đã trưởng thành bởi đây dường như là đặc trưng bản chất của người tuổi Mùi.
Nếu đường đời được thuận lợi, người tuổi Mùi dễ có được vẻ phong nhã, thanh nhàn, nhưng nếu cuộc sống không được như ý, gặp nhiều vất vả, gian truân, thất bại, người tuổi Mùi lại trở nên rất bi lụy, ủy mị, chán chường.
Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?
Với cách hành xử luôn thể hiện sự chân thành, ấm áp, lại thêm vẻ thanh nhã, người tuổi Mùi thường được kính trọng và ngưỡng mộ. Họ luôn sống theo nguyên tắc tự do, phóng khoáng và đối xử với người khác bằng sự nhân hậu, khoan dung.
Là người giỏi quán xuyến việc lớn nhỏ trong nhà, người tuổi Mùi bản tính lại rất yêu trẻ con và vật nuôi, nên rất phù hợp với đời sống gia đình. Dù tuổi Mùi có tính cách ưa sự nhẹ nhàng, hòa hảo, không thích tranh cãi, xung đột, nhưng họ không bao giờ khuất phục trước bất cứ một sự đè nén, chèn ép nào, không bao giờ có thể ép buộc người tuổi Mùi làm điều họ không muốn.
Trong sáng và nhân hậu là nét tính cách cao quý của tuổi này, họ thường sẵn sàng giúp đỡ những người đang trong cơn hoạn nạn. Trong cuộc đời, người tuổi Mùi hiếm khi phải lo lắng về 3 điều thiết yếu trong đời sống, gồm cái ăn, cái mặc, nơi ở. Dù đi bất cứ đâu, người tuổi Mùi cũng dễ dàng kết bạn vì họ luôn đối xử với người xung quanh rất chân thành, trung thực.
Những người sinh năm Mùi được cho là dễ có đời sống hôn nhân mãn nguyện, họ không chỉ được bạn đời yêu thương mà còn được họ hàng quý mến.
Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?
Dân gian cho rằng tuổi Mùi sinh vào các mùa đều tốt, riêng mùa đông là vất vả hơn vì mùa đông ít có cỏ để ăn. Tuy vậy, thực tế là dù hoàn cảnh xung quanh có như thế nào, người tuổi Mùi cũng không cần quá lo bởi vận số tuổi này may mắn, dễ được quý nhân phù trợ, nhận được sự chủ động giúp đỡ từ những người xung quanh.
Dù trong cảnh khốn cùng, người tuổi Mùi vẫn có thể xoay xở vượt qua nhờ vào sự giúp đỡ từ cha mẹ, họ hàng, bạn bè, xã hội… Nhìn chung, người sinh năm Mùi dễ dàng vượt khó khăn và thất bại bởi xung quanh họ luôn có sự trợ giúp từ những người thân quý.
Tuổi Mùi chỉ thích làm những việc mà họ thực sự hứng thú, họ nhanh chóng nhận ra điều mình muốn theo đuổi trong cuộc đời một cách rất tự nhiên. Khi phải đối diện với những việc không muốn làm, người tuổi Mùi chẳng ngại ngần từ chối, nhưng họ không phải những con người sỗ sàng, thẳng tuột, mà ngược lại rất lịch sự, kiên nhẫn, dịu dàng để việc diễn ra vừa thuận lợi cho mình, vừa đẹp lòng cho người.
Khó ai có thể hiểu hết những cảm xúc đang diễn ra trong nội tâm của người tuổi Mùi, họ không muốn để lộ suy nghĩ của mình ra ngoài cho người khác hiểu, chỉ trừ phi họ đang trong cơn tức giận tột cùng. Thực tế tuổi Mùi rất giỏi dàn xếp tranh cãi, bất hòa và dễ tạo được không khí hòa thuận xung quanh. Người tuổi Mùi rất thích giao tiếp, những ai có thiện ý với họ đều được đối đãi tử tế.
Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?
Người tuổi Mùi cũng không thích nói thẳng, vì vậy, đôi khi cách hành xử của họ có phần không thẳng thắn, trực diện, khiến người khác cảm thấy lòng vòng, rắc rối, bực mình. Nhưng đó là bản tính của tuổi này, đừng hy vọng họ xô bồ trong thái độ, cử chỉ và đặc biệt là ngôn từ.
Những gì họ nói ra chỉ là một phần nhỏ của những gì họ nghĩ. Những ai muốn thực sự hiểu thấu người tuổi Mùi, cần phải kiên trì dành thời gian để hiểu từng chút một. Để khuyến khích người tuổi Mùi nói nhiều hơn nữa, người nghe hãy từ tốn gật đầu trong suốt cuộc trò chuyện để thể hiện sự đồng tình.
Để biết được hết những suy nghĩ, cảm nhận của người tuổi Mùi có thể mất khá nhiều thời gian. Nhưng sâu xa đằng sau sự “lòng vòng”, không thích thẳng thắn, trực diện này, chính là vì người tuổi Mùi luôn biết chừa cho mình một đường lui.
Vì tính cách mềm mỏng, hơi thiếu quả quyết nên người tuổi Mùi cần hợp tác với những người có tính cách mạnh mẽ, bởi chỉ có “kỷ luật thép”, người tuổi Mùi mới bớt sự thong dong, nhàn tản để bắt đầu tận dụng hết những khả năng của mình và làm việc thực sự chăm chỉ, hiệu quả.
Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?
Tuổi Mùi ưa sống trong môi trường quen thuộc, gắn bó rất mật thiết với gia đình, người tuổi Mùi quan trọng đồ ăn hợp khẩu vị, ngày sinh nhật và những dịp lễ Tết, kỷ niệm… Họ thường kỷ niệm những ngày trọng đại đối với đời sống cá nhân một cách khá rình rang, theo kiểu “thích thể hiện”, bởi thực sự họ rất quan trọng những dịp này. Họ có thể sẽ cảm thấy vô cùng thất vọng nếu người mà họ coi trọng lại quên mất ngày sinh nhật của họ.
Dường như người tuổi Mùi mang trong mình nỗi buồn và sự đa cảm từ trong bản chất. Họ luôn nhìn thế giới một cách khá tiêu cực, vì vậy, họ cũng luôn mong những người xung quanh sẽ vực tinh thần họ dậy. Người tuổi này dễ bị lạc đường, dễ buồn bã, dễ đưa ra những lựa chọn sai khi đi mua sắm.
Phụ nữ trẻ tuổi Mùi đặc biệt thích xuất hiện ấn tượng trong mắt mọi người. Họ có niềm ham thích đặc biệt với thời trang. Mỗi ngày họ sẵn sàng dành nhiều giờ để làm đẹp. Họ luôn hành xử duyên dáng và nền nếp, thích trang trí nhà cửa với hoa tươi. Phụ nữ trung niên tuổi Mùi lại rất quan tâm tới vệ sinh cá nhân, luôn gọn gàng và ăn vận đẹp mắt.
Phụ nữ trẻ tuổi Mùi cũng thích thể hiện tình yêu một cách không che giấu. Họ rất tin tưởng vào người mình yêu và luôn muốn ở bên người đó từng giây từng phút. Đối với những người theo đuổi mà họ không hề có hứng thú, người tuổi Mùi sẽ chẳng mảy may bận tâm đến.
Người tuổi Mùi thường gặp nhiều may mắn?
Người tuổi Mùi cũng khá mâu thuẫn, đôi khi “nói không là có, nói có là không”. Tuổi này giỏi che đậy điểm yếu bằng sự lanh trí, biết đạt được điều mình muốn đôi khi bằng những “tiểu xảo”. Khi cần thiết, người tuổi Mùi rất giỏi nhõng nhẽo, quấy rầy, cốt để đạt được thứ mình muốn. Với bản tính chân thành và điềm tĩnh, thêm vào đó là vẻ ngoài biết tỏ ra đáng thương khi cần, họ luôn biết cách thuyết phục người khác rất hiệu quả.
Người tuổi Mùi không bao giờ làm tổn thương bạn bè. Đôi khi họ có thể từ bỏ một mối quan hệ để tránh khỏi những cãi vã, xung đột đang nhen nhúm xảy ra. Người tuổi Mùi nhạy cảm và đôi khi thích tìm niềm vui trong những mơ màng, ảo tưởng hơn là những cuộc vui thực sự.
Tuổi Mùi cũng thích thu hút sự chú ý của người khác và nhận được sự tán tụng đối với năng lực bản thân. Người tuổi này rất khôn ngoan khi lựa chọn công việc để có thể tận dụng tối đa thế mạnh của họ.
Nếu không sinh trong những giờ như Thìn, Tị, Dần, người tuổi Mùi sẽ khó lòng phù hợp với những công việc đòi hỏi trách nhiệm và sự nhạy bén cao, thay vào đó, sẽ phù hợp với những công việc cho phép được làm theo ý mình, được tự do tự tại.
Bích NgọcTổng hợp

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

TIẾP SỨC (PK Kim Dung)



Hôm nay, một ngày đông cuối tuần rét tê tái lại thêm những cơn mưa rả rích làm cái lạnh lại càng thêm khó chịu đựng . Bầu trời đông ngày mưa sao mà ảm đạm và thê lương đến thế ! Nhận tin buồn về tình trạng sức khỏe của lớp trưởng thân yêu mà muốn rơi lệ . Những dòng suy tưởng về bạn của chúng mình  ào ạt ùa đến . Một cô gái xinh xắn , phổng phao và điệu đà của 12a1 Lê Quí Đôn ngày xa tít tắp . Ngày nào những cậu bé , cô bé  lơ ngơ , buồn tủi chia ly nhau tại bến tàu thủy Đình Vũ , buồn đấy mà chỉ đơn giản nghĩ bạn mình sẽ chuyển đến sống ở một miền đất khác mà thôi . Nào có ai trong số các cô câu học trò  ngây ngôi thời đó có thể đoán định ràng những ngày tiếp theo của bạn mình có thể sóng gió đến thế . Rồi thời gian trôi qua , chúng mình đi học ra trường , lấy vợ , lấy chồng , sinh con , cuộc sống bắt đầu ổn thỏa , chúng mình mới có thời gian cho nhau . Như không có từng ấy thời gian chen vào tình bạn của các học trò xưa , điện thoai , Internet , FB ...Chúng mình lại tìm về với nhau , vui vẻ và khăng khít hơn xưa. Bạn kể cho chúng mình nghe về quãng đời sau khi chia tay lớp , có thể nói là rất thăng trầm . Nghe bản kể và ngắm nhìn bạn , chứng kiến cuộc sống hiện tại của bạn , thấy vô cùng khám phục nghị lực và ý chí của bạn  và lại càng thấy yêu quí bạn mình hơn . Hôm nay nghe tin bạn bị bênh hiểm nghèo , trào dâng lòng thương cảm , cứ nghĩ đời bạn thăng trầm là thế , có ngày hôm nay là số phận đã mỉm cười với bạn rồi , nào ngờ ông trời còn thách thức bạn thêm lần này nữa . Bạn yêu ơi , hãy cố gắng nhé , tất cả chúng tớ luôn cầu nguyện điều thần kỳ may mắn đến với bạn . Chúng tớ luôn tin tưởng vào ý chí và nghị lực phi thường của lớp trưởng yêu quí . Chắc chắn bạn sẽ vượt qua , phải không các bạn 12a1 - 1984 - Lê Quí Đôn  ? Chúng mình sẽ đồng lòng cầu nguyện cho bạn mình nhé !!!!