Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

ANH HÙNG-MỸ NHÂN (T/g: Dương Hải An)

 Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

 Bất hứa nhân gian kiếp bạc đầu

Anh hùng lẫm liệt nơi sa trường như Danh tướng thì dễ hiểu rồi vậy mỹ nhân có gì lẫm liệt mà được

ngồi sánh ngang cùng danh tướng,mỹ nhân không thể mặc vừa áo bào đẫm thuốc pháo tiến vào thăng long để tiếp quản công chúa ngọc hân được,ngực mỹ nhân cũng không có chỗ cho đeo lủng lẳng hai thủ cấp như Trương phi được,bàn tay nuột nà với hàng móng đỏ chót không thể cầm đốc gươm chặt đầu kẻ không thích như HỒI GIÁO IS được? vậy bàn tay mỹ nhân cầm gì?nắm gì?mà được sánh cùng danh tướng,làm danh tướng khiếp đảm đến như vậy!!!thảo dân không làm sao hiểu đươc?

Ngày trước được xem bức hình có nụ cười của anh hùng TNG và mỹ nhân AHK ngăn cách nhau bởi cánh cửa oto (tiễn người thương của mình đi thi hành án) nó ngoạn mục làm sao! mai cốt cách,tuyết tinh thần...

chất anh hùng luôn hiền hiện mặc dù ta đang thân bại danh liệt vì nàng!

Lại nữa Mỹ nhân NGL người rất thương của T buôn vua hứa:chàng ơi cứ đi cải tạo đi,thiếp sẽ chờ?!Trời ơi!Trước giây phút lâm chung được những lời ngọc từ đôi môi xinh (ta đã bao lần sở
hữu),như ngàn vạn mữi tên bắn ra,thật là ngoạn mục-anh hùng nào chăng xao xuyến!lời hứa của MỸ
Nhân. Hóa ra mỹ nhân có những cái mà anh hùng không có,có cái mạnh mà anh hùng không mạnh,có cái đẹp mà anh hùng không đẹp và đặc biệt hơn cái đẹp này còn tiếp tục chui ra nhiều cái đẹp nữa...

Ngày xưa tìm hiểu về anh hùng TÂY BẮC có A-PHỦ,người anh hùng này cũng trêu gái,cũng đi ăn
sương(chơi chợ tình suốt đêm) và cái chất anh hùng của A-PHỦ ở chỗ:tự đào chôn một cái cọc,tự mang dây trói mình,tự lấy tiền của người làm lễ để nghi vào sổ nợ tên mình,và cuối cùng đoạt được ...vợ  người!Thế chắng phải anh hùng lắm sao?

Ngày nay có những Mỹ nhân đẻ được vài loại con,tự mình nuôi dạy cả,tự mình gây dựng cơ đồ,lên diễn đàn chém gió giao giảng đạo đức,thân thiện với môi trường,yêu súc vật quá mức tới lột phăng cả quần áo...để mặc cho...ngựa-thế chẳng phải anh hùng lắm sao?

Các bạn gái của tôi (gái HẢI AN),đang là tiến nọ,sỹ kia...giám nọ,phó giám kia ...tự mình xây dựng cơ đồ,tự mình gánh vác một số giang sơn (trong đó có giang sơn nhà chồng),tự mình đẻ được con và đặc biệt rất yêu tôi!!!Thế chắc chắn là anh hùng!

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

CUỘC SỐNG VỐN DỄ DÀNG

TTO - “Khi tôi đã làm việc vất vả, tại sao cuộc sống vẫn khó khăn?”, người nông dân Jon Jandai ở một vùng quê Thái Lan tự hỏi, rồi đi tìm câu trả lời.



Một trong những ngôi nhà của Jon Jandai - Ảnh chụp màn hình

Đoạn video clip chia sẻ triết lý “cuộc sống dễ dàng” của Jon Jandai đã nhận được hơn 30.000 lượt xem và rất nhiều bình luận nhiều chiều trên YouTube.
Jon Jandai bắt đầu câu chuyện của mình bằng sự sẻ chia: “Có một điều tôi luôn muốn được nói với mọi người trong cuộc đời tôi là: Cuộc sống dễ dàng. Thật dễ dàng và vui vẻ”.
Hành trình nhìn nhận cuộc sống
Jon Jandai kể về hành trình nhìn nhận cuộc sống của mình: “Khi tôi còn nhỏ, mọi thứ rất vui vẻ và dễ dàng. Nhưng khi có tivi và nhiều người đến làng tôi hơn, họ nói rằng chúng tôi nghèo quá, các bạn phải theo đuổi sự thành công. Các bạn phải đến Bangkok để theo đuổi thành công. Nhưng khi tôi ở Bangkok, tôi cảm thấy cuộc sống dường như rất khó khăn, phức tạp. Bạn phải học và làm việc rất nhiều mới có thể thành công”.
Trong 7 năm, Jon Jandai làm việc ít nhất 8 tiếng mỗi ngày nhưng chỉ có thể ăn mì hay cơm chiên cho mỗi bữa và ở cùng với rất nhiều người trong một căn phòng nhỏ xíu, nóng nực. Câu hỏi “Khi tôi đã làm việc vất vả, tại sao cuộc sống vẫn khó khăn vậy?” đến với Jon Jandai.
Jon Jandai quyết định vào ĐH nhưng rồi nhận ra “không kiến thức nào ở ĐH có ích với tôi”. Thậm chí Jon Jandai còn cho rằng học càng nhiều càng làm mọi thứ bị hủy hoại nhiều hơn mà thôi!
Anh trở về vùng quê hiền hòa của mình và bắt đầu sống như ngày bé thơ: làm việc 2 tiếng/ngày và 2 tháng/năm. 10 tháng còn lại dành cho bản thân, cho sự thấu hiểu chính mình và những người xung quanh. “Tôi dành 1 tháng trồng lúa và 1 tháng thu hoạch, đào hai ao cá, chăm một mảnh vườn với 30 loại rau, củ… và nhận ra rằng thật dễ sống, tại sao tôi phải đi Bangkok?”.
Jon Jandai làm phép so sánh: 2 tháng mỗi năm, có thể nuôi bản thân và 6 người trong gia đình mình với 8 tiếng/ngày, 12 tháng/năm và không đủ sống. “Thật dễ dàng!” - Jon Jandai kết luận.
Để minh chứng thêm cho sự dễ dàng trong cuộc sống của mình, Jon Jandai cho biết ban đầu anh cảm thấy vô vọng trong việc có một chốn dung thân cho “những người ít học như tôi” khi mà “những người đứng đầu lớp, có việc làm ổn định phải mất 30 năm để có một căn nhà”.
Nhưng khi bắt đầu xây dựng công trình bằng đất, Jon Jandai đã nhận ra mọi thứ không khó khăn đến vậy.
“Tôi dành 2 tiếng mỗi ngày, từ 5g-7g sáng để làm. Ba tháng sau, tôi có một căn nhà. Một người bạn của tôi cũng dành ra ba tháng để có một căn nhà, nhưng anh ta mắc nợ 30 năm. Anh ta là người học giỏi nhất lớp”.
Từ trường hợp của mình, Jon Jandai đưa ra triết lý: “Vậy, “làm sao” không phải là vấn đề, mọi người đều có thể xây nhà. Bọn trẻ 13 tuổi tự làm gạch với nhau, chúng làm một căn nhà, sau một tháng, chúng có thư viện”.
Mua vì thích hay vì cần?
Xong chuyện lớn là nhà thì đến chuyện nhỏ hơn là quần áo. “Tôi để dành cả tháng để mua 2 cái quần jean. Mặc vào rồi xoay trái xoay phải trước gương, tôi đều thấy một người. Quần áo đắt tiền không thể thay đổi đời tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ, tại sao phải chạy theo thời trang? Bởi vì chạy cũng không bao giờ theo kịp. Vậy thì đừng chạy, cứ ở yên đây thôi. Dùng những thứ bạn có”.
Jon Jandai cho biết đã 20 năm nay anh không mua quần áo mà chỉ mặc đồ người khác để lại khi đến thăm làng hoặc khi thấy anh mặc quần áo cũ, họ cho anh. Nhưng vấn đề không chỉ đơn giản là quần áo mà “là điều gì đó về cuộc đời tôi”.
Điều Jon Jandai học được là khi mua thứ gì đó, anh sẽ nghĩ xem mình mua vì thích hay vì cần. Nếu chỉ vì thích là sai. Chính điều này đã làm anh thấy tự do hơn với bản thân mình.
Điều cuối cùng và cũng là quan trọng nhất, đó là sức khỏe. Có dễ dàng chăng? Ban đầu khi không có tiền, Jon Jandai rất lo lắng với ý nghĩ mình bị bệnh thì sao. Nhưng sau anh nhận ra bệnh tật là điều bình thường. Bệnh chính là thứ nhắc rằng ta đã làm gì đó sai lầm trong cuộc đời mình.
"Nên khi tôi bị bệnh, tôi phải dừng lại và trở lại là chính mình rồi nghĩ xem mình sai điều gì”. Và “người đàn ông dễ dàng” đã tự học những kiến thức cơ bản để tự chữa bệnh.
Tự kiếm tiền và có đủ thức ăn mỗi ngày, tự xây nhà, không tốn tiền mua quần áo và tự chữa bệnh chính là bốn điều làm Jon Jandai cảm thấy mình tự do, ít sợ hãi hơn và có thể làm điều mình muốn. Và “tôi không cần ép mình giống người khác, cũng không ai giống tôi. Tôi là số 1. Mọi thứ thật dễ dàng!”.
Jon Jandai chia sẻ quan điểm sống của mình
Nhận ra có nhiều người từng rơi vào bi kịch giống mình khi ở Bangkok, Jon Jandai đã bắt đầu một thứ gọi là “Pun Pun” ở Chiang Mai.
Mục đích chính là cất trữ hạt giống, vì “hạt giống là thức ăn, thức ăn là cuộc sống”. Đó còn là một trung tâm học tập, học cách để cuộc sống trở nên dễ dàng hơn như cách Jon Jandai đã làm với cuộc đời mình.
Jon Jandai cho rằng nhiều người đã học cách phức tạp hóa cuộc sống và giờ là lúc học để sống với nhau. “Bởi vì chúng ta được dạy để độc lập, để phụ thuộc duy nhất vào tiền bạc, không cần dựa vào nhau”.
Với Jon Jandai, để hạnh phúc thì phải trở lại kết nối với chính bản thân mình, gắn kết cùng người khác, gắn kết thể chất và tâm linh một lần nữa. Và “chúng ta có thể hạnh phúc. Cuộc sống thật dễ dàng!”.
Cần sự can đảm lớn
Sau khi đoạn video này được TEDvn dịch và đăng tải, đã có khá nhiều người tranh luận về quan điểm sống và cách nhìn nhận cuộc đời của người đàn ông Thái Lan Jon Jandai. Có người cho rằng những điều Jon Jandai nói làm họ xúc động, đồng cảm và thấy đúng đắn.
“Nếu bây giờ con người thay đổi, ai cũng suy nghĩ được sâu rộng như bác ấy thì sẽ không còn chiến tranh, không còn tranh cướp, giành giật, lừa lọc nhau để mà sống” - một người xem viết.
Bên cạnh đó cũng có những bình luận ngược lại. Một người xem cho biết không phủ nhận quan điểm của Jon Jandai nhưng “nếu dễ như anh này nói thật sự thì y tế, giáo dục, tư duy của con người cũng đâu thể phát triển như bây giờ được. Nếu chúng ta dùng ít thời gian để xây nhà thì căn nhà chất lượng thấp hơn 1 căn nhà chúng ta dùng kiến thức và sự tư duy, thời gian để xây. Anh này nói không sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Nó chỉ là 1 góc nhìn. Mà cuộc sống không phải chỉ nhìn được ở 1 chiều”.
Một người khác cũng đầy trăn trở sau khi nghe những quan điểm của một anh nông dân sống cuộc đời dễ dàng.
Người này bình luận: “Cuộc sống vốn dễ dàng nhưng để lựa chọn nó lại khó khăn, bởi tôi chưa đủ can đảm vượt qua mọi cám dỗ, tôi chưa đủ can đảm để sống khác với đa số ngoài kia. Số đông không phải bao giờ cũng đúng, nhưng khác số đông cần một sự can đảm rất lớn”.

TRÀ MY

Video

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Lên thâm sơn cùng cốc để trị "bệnh trung niên" (theo Người Đưa Tin)

SẴN SÀNG TỪ BỎ MỘT CUỘC SỐNG ĐẦY ĐỦ VẬT CHẤT, KHÔNG ÍT NGƯỜI Ở ĐỘ TUỔI TRUNG NIÊN CHẤP NHẬN CUỘC SỐNG NƠI "THÂM SƠN CÙNG CỐC" ĐỂ VƯỢT QUA KHỦNG HOẢNG TUỔI TRUNG NIÊN.

Thừa thãi nên... khủng hoảng?
"Tôi cảm thấy chán nản mỗi sáng ngủ dậy?", "Tôi không biết mình thức dậy làm gì?", hay: "Tôi thấy mình không còn yêu vợ. Chúng tôi như mặt trăng mặt trời mỗi khi ở gần nhau. Giờ đây cáu gắt, bực bội được thay thế cho sự sẻ chia, cảm thông trước kia. Tôi không còn là tôi, vợ tôi thì như một người lạ từ đâu xuất hiện...". Đó chỉ là một trong số rất ít câu hỏi mà các trung tâm tư vấn tâm lý, tham vấn sức khỏe nhận được từ những khách hàng tuổi trung niên.
Theo các chuyên gia, đàn ông và phụ nữ tuổi từ 35 - 55 là dễ bị ảnh hưởng nhất. Đối với phụ nữ, sự khủng hoảng ở giai đoạn tuổi trung niên có xu hướng xảy ra đồng thời với việc con cái của họ ra sống riêng hoặc không có thời gian để quan tâm đến họ nhiều như trước nữa. Còn đối với nam giới, đó có thể là do sự nhận thức về tuổi già và sự suy giảm lòng tự trọng. Điều này thường liên quan đến công việc của họ. Đặc biệt là với phụ nữ, bước vào độ tuổi 35, cảm giác già nua, buồn chán có thể xâm chiếm tinh thần. Nhiều người khi có những dấu hiệu chán nản, buồn bực... dẫn đến trầm cảm. Các triệu chứng trầm cảm lâu ngày có nguy cơ dẫn đến sa sút tâm thần rất cao.
Thực tế lâm sàng cho thấy, bị trầm cảm ở tuổi trung niên thường dai dẳng, có thể một phần do chữa trị muộn, có thể do dùng thuốc chống trầm cảm chưa chọn lọc phù hợp và do đó không tuân thủ, có thể do người trung tuổi và kế sau trung tuổi hiện nay thường mắc các bệnh lý nội khoa khác nhau như bệnh tiểu đường, bệnh tim mạch hay các bệnh về xương khớp... Đặc biệt, nhiều người rơi vào khủng hoảng dẫn đến có các mối quan hệ "ngoài luồng" khiến gia đình lục đục.
Đi đến những nơi nghèo khó là một trong những cách mà nhiều người ở tuổi trung niên chọn để vượt qua khủng hoảng.
Một chuyên gia tư vấn tâm lý cho biết, chị thật sự sốc khi nhận được cuộc điện thoại từ một khách hàng nữ 15 tuổi. Vị khách hàng nói rằng, bố cô là giám đốc một công ty xây dựng và mẹ làm kế toán. Cô bé này chuẩn bị đi du học tại Singapore, nhưng điều khiến cô bé lo lắng gọi điện đến gặp chuyên gia tư vấn tâm lý không phải là về cuộc sống và việc học tập ở nước ngoài. Điều khiến vị khách đặc biệt này lo là những biểu hiện "bất thường" ở bố và mẹ. Cô bé này có kể với chuyên gia tâm lý rằng, bố cô thời gian gần đây tự dưng rất thích làm "đỏm". Khác với bề ngoài có phần luộm thuộm trước đây với đôi giày luôn lấm lem bụi bẩn công trường, chiếc áo đậm mùi mô hôi sau mỗi lần ra công trình, bố cô giờ có cả những chiếc áo sơ mi màu hồng không hợp với tuổi 45 của ông.
Bố cô bé còn dùng cả nước hoa ngoại đắt tiền. Còn mẹ cô thường ngồi trong phòng khóc và sử dụng một loại thuốc gì đó vào mỗi tối, khi các con đã về phòng riêng. Một lần, cô xem trộm điện thoại của bố khi ông đi tắm thì liền giật mình thấy dòng chữ: "Già làng" đang làm gì đó? Gà con đói bụng quá?". Vị khách hàng này một mực khẳng định đó là "bồ" của bố cô, sinh năm 1993!.
Cô bé này chia sẻ, trước kia, lúc gia đình cô còn khó khăn, bố mẹ cô rất thương yêu nhau, giờ hai người hiếm khi nói chuyện vui vẻ như trước. "Chúng tôi thường nhận được những cuộc điện thoại lo lắng về tình trạng hôn nhân, mối quan hệ tình cảm của các cặp vợ chồng bước vào tuổi trung niên. Tuy nhiên, cuộc điện thoại từ một người con của họ khiến chúng tôi nhớ hơn cả", vị chuyên gia này chia sẻ.
Quay lại đói khổ để... chữa "bệnh"
Chuyên gia tâm lý Nguyễn Thu Hiền (trung tâm tham vấn tâm lý Share, Hà Nội) cho rằng, số đông người dễ bị khủng hoảng nhất thường là những người không cảm thấy hài lòng trong một thời gian dài. Tình trạng khủng hoảng ở tuổi trung niên có thể ảnh hưởng nặng nề và đặc biệt là với những người làm các công việc mà họ không hề đam mê hay có một cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc. Họ nghĩ rằng, họ buộc phải làm tất cả những điều đó và họ có thể đột nhiên trở nên hết sức tuyệt vọng dẫn đến trầm cảm. Những ai không vượt qua được giai đoạn này rất có thể dẫn đến tự tử, rơi vào nghiện rượu... để thoát khỏi khủng hoảng.
Theo chia sẻ của một chuyên gia tâm lý, chính chuyên gia này cũng ngạc nhiên khi được người đàn ông 41 tuổi từng gọi đến than thở về cuộc sống buồn chán mỗi sáng thức dậy, dù rằng người đàn ông này đang làm bác sỹ, hai người con cũng đang đi du học tại Úc. Chính anh đã chủ động gọi điện lại là đã tìm thấy hy vọng và tình yêu vào cuộc sống bằng việc mua một căn nhà ở chân núi Ba Vì (Hà Nội).
Theo đó, mỗi tuần, cứ đến chiều thứ 6, hai vợ chồng họ lại lái xe lên căn nhà này để được quay lại tuổi thơ thiếu thốn. Điều đặc biệt là, mọi tiện nghi cuộc sống họ đều chối từ. Căn nhà này không có điện, không có tivi, không internet... Họ kể với chuyên gia tâm lý về những buổi hai vợ chồng cùng nhau vào rừng để nhặt củi về đun, đi câu cá ở sông đầy hứng khởi. Quan trọng hơn cả, hai vợ chồng họ thấy yêu cuộc sống hơn và không thấy mỗi ngày thức dậy đầy vô vị như khi gọi điện đến trung tâm tư vấn tâm lý.
Không phải ai cũng có điều kiện để có thể quay lại thời thơ ấu đầy chất "đại gia", nên thơ với căn nhà riêng ở chân núi như người đàn ông làm bác sỹ ở trên. Anh Nguyễn Văn Hải, giám đốc một công ty môi giới bất động sản (Từ Liêm, Hà Nội) lại tìm thú vui cho hai vợ chồng bằng cách đi "phượt". Chuyện kể của hai vợ chồng anh Hải có lẽ cũng khiến không ít tay "phượt" trẻ ngán ngẩm. Họ thường hay tổ chức các chuyến đi lang thang dọc các cung đường miền núi phía Bắc như: Mù Căng Chải (Yên Bái), Cao nguyên đá (Hà Giang), Lũng Cú, đèo Pha Đin... đều đã in dấu chân họ. Họ thường mời gọi bạn bè U40 cùng tham gia đội "phượt" già.
Anh Hải có yêu cầu chung với các chiến hữu cùng cảnh chán nhàn hạ, sống "lờ nhờ" ở phố là "phải có xe 4 bánh riêng và tuổi là U40 (hoặc dao động đến 45 tuổi), không có con nhỏ đi theo, không "đua đòi" mạo hiểm dữ dội như mấy bạn trẻ, sẵn sàng ngủ giữa đường nếu gặp đá lở...". Sau mỗi chuyến đi, anh Hải "líu lo" kể với bạn bè về những hành trình đầy cam go mà anh vượt qua cùng bà xã. Anh không thấy "bà già" lắm mồm mọi khi nữa mà thay vào đó là một người bạn "phượt" chu đáo và đầy tình cảm với những đứa trẻ khó khăn nơi hai vợ chồng đến thăm...
Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa cho biết: "Khủng hoảng tuổi trung niên hay còn gọi là khủng hoảng giữa đời có thể xảy ra với hầu hết mọi người. Lứa tuổi dễ rơi vào khủng hoảng nhất là khoảng 40. Như những năm gần đây, lứa tuổi rơi vào khủng hoảng tuổi trung niên có xu hướng giảm đi vì tư tưởng sống gấp đến sớm hơn. Lúc này, với cả phụ nữ và nam giới, công danh sự nghiệp đã ổn định, gia đình con cái đề huề. Những người rơi vào khủng hoảng nặng nhất là những người có tâm lý hưởng thụ, sống cho mình. Thậm chí, nhiều người khủng hoảng nặng dẫn đến sống buông thả như ngoại tình, rượu chè... rất dễ làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình".
Sẻ chia yêu thương là "liệu pháp" hiệu quả nhất Bác sỹ Lê Quốc Nam, phòng khám tâm lý Y khoa - Tâm thần kinh Quốc Nam (TP.HCM) cho biết: "Theo thống kê, nhiều bệnh nhân có ý định tự tử có bệnh lý liên quan đến tâm thần, trong đó trầm cảm chiếm 80%. Ngoài ra, có đến 15% bệnh nhân lệ thuộc rượu tử vong vì tự tử. 25% số người chết vì tự tử do lệ thuộc rượu. Nghiên cứu ở 259 bệnh nhân nghiện rượu tại TP.HCM cho thấy, có đến 13 người có ý nghĩ hay hành vi tự tử. Những nhà chuyên môn sẽ giải quyết bệnh lý tâm thần cơ bản, giải quyết hoàn cảnh gây sang chấn, thông qua thuốc men hay tâm lý liệu pháp để từ đó, đưa bệnh nhân dần trở về trạng thái ban đầu. Sự sẻ chia, yêu thương và gần gũi của gia đình, người thân chính là liệu pháp góp phần giải quyết các bệnh lý này". 
Hoàng Mai