Bài của một người theo Đạo Phật

Có người đứng trước biển, sóng nhẹ nhàng vỗ về bờ cát, biển bao la và bầu trời
xanh thăm thẳm... Bức tranh có vẻ bình yên nhưng trong lòng người chưa chắc đã
bình yên.
Có người đứng đầu sóng, ngọn gió, biển cuồn cuộn sóng cao và gió cứ hung hăng
hất tung mọi thứ... Họ vẫn bình thản đối diện và chống chọi, rồi trở về bờ an
toàn. Sự bình yên, tĩnh tâm luôn giúp họ vượt qua trong những lúc khó khăn
nhất.
Vậy bình yên là gì? 1001 cách con người cảm nhận về sự bình yên.. Nói chung
chung, đó là khi tất cả mọi thứ đều yên ổn, êm đềm, hòa bình, khi mà lợi ích
không bị xâm phạm và ngược lại bản thân không xâm phạm đến lợi ích người khác.
Hoặc nhiều người từng định nghĩa theo một cách đơn giản hơn, "Bình yên
là... trải qua một ngày làm việc chăm chỉ, ý nghĩa, xách giỏ về nhà, ăn uống,
cười nói, xem ti vi, đọc sách, ngủ... Bình yên là khi ta biết vẫn còn có một
ngôi nhà nhỏ và những người thân đang chờ ta về... "
Có rất nhiều định nghĩa về sự bình yên, vì mỗi cá thể là một cuộc đời, cuộc đời
người này không giống người khác, vì thế sự bình yên trong họ cũng khác.
Làm thế nào để sống bình yên? Đó là một câu hỏi lớn và lại cũng có 1001 cách
trả lời khác nhau.
Liệu có thể bình yên khi một ai đó làm ta quá thất vọng, tất cả những gì họ gây
ra có thể làm xáo trộn cuộc sống của ta? Ta cảm thấy bất mãn, như một giọt nước
làm tràn ly và muốn vứt, muốn hất tung tất cả mọi thứ. Ta tức giận, muốn họ
phải khổ sở, ê chề và thất bại. Ta muốn tất cả mọi người đều quay lưng lại với
họ, muốn họ phải biết đau như chính những gì ta phải chịu đựng, họ chứ không ai
khác phải gánh chịu một kiếp sống đau khổ, dằn vặt gấp nghìn lần họ đã gây
ra...
Nhưng, thực tế, họ vẫn sống đầy đủ, thỏa mãn, tự tin, ung dung, thách thức.
Thành công đang vẫy gọi và vẫn còn tiếp tục dùng nhiều thủ đoạn để thành công
hơn nữa... Có vẻ những ý nghĩ ác ý kia dành cho họ đều vô ích. Họ vẫn ở đó,
nhơn nhởn, cười nhạo, đắc thắng, đắc ý, thách thức và quan trọng hơn: họ cố
tình gây tổn thương ta và không có ý định ân hận, hối tiếc.
Một sự thật không thể chối cãi, chính ta là người đau khổ nhất, ta không được
gì, trách họ, muốn cho họ phải khốn đốn.. tất cả chỉ làm chính bản thân ta mệt
mỏi, đánh mất mình và chẳng làm việc gì!
Đạo Phật lấy con người làm gốc. Phật giáo không gieo rắc nỗi sợ hãi trong lòng
người. "Cái tốt sẽ mang đến cái tốt, và cái xấu sẽ đem đến cái xấu",
"Mỗi hành vi đều có hậu quả của nó" (every action has its reaction).
Đó là những quy luật tự nhiên. Theo đó con người "Gieo nhân gì thì sẽ gặt
quả nấy". Mọi khổ lạc của con người trong cuộc sống này không phải do ảnh
hưởng từ bên ngoài mà là do hành động từ chính con người tạo ra trong thời hiện
tại hoặc trong những tiền kiếp hoặc gần hoặc xa.
Không có một đấng thần linh nào có quyền năng cứu rỗi được con người. Phật tử,
theo lời Phật dạy, phải tự mình thắp đuốc lên mà đi. Con người phải tự cứu lấy
mình. Chúng ta tin rằng bất cứ ai cũng có thể hưởng được niềm hạnh phúc thiên
giới nếu họ thực hiện lối sống chân chính.
Khi mà con người có tiền bạc, quyền lực, khi mọi sự trên đời này diễn ra tốt
đẹp thì con người thường có cảm giác ít cần đến bạn. Nhưng khi địa vị và sức
khỏe suy giảm, con người nhanh chóng nhận ra sự cần thiết của những người
bạn... (trích Phật giáo đại chúng - Lê Hữu Tuấn).
Thế đó, đạo Phật từ bi đã thổi vào tâm hồn kẻ đang mang nỗi đau, ý định trả
thù... những tư tưởng nhân văn và an lạc để khai sáng.
Con người sinh ra vốn dĩ không ai hoàn hảo, sẽ có những sai lầm mà ta mắc phải,
sẽ có lúc ta tự trách, ta tự dằn vặt chính cả bản thân, cuộc sống đưa ta trải
qua nhiều điều chông chênh, có cả những mối quan hệ không còn như mong
muốn...Thế nhưng cuộc sống này vẫn phải luôn tiếp diễn.
Tôi đi tìm bình yên, tôi loay hoay đi tìm và sau cùng đã tìm thấy. Một điều
quan trọng là phải biết chấp nhận và tha thứ, phải học cách tha thứ. Chúng ta
không phải là thánh để sẵn sàng bao dung. Trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi
ngay cả người thân yêu nhất cũng có thể khiến ta đau lòng. Song tha thứ là một
việc đáng làm, nó không chỉ mang đến sự khuây khỏa mà còn rất có lợi cho sức
khỏe. Hãy tha thứ cho người và cho cả chính mình để sống được thanh thản hơn và
tìm về với bình yên
(trích Học cách tha thứ)
--------------------------------------------------------------
MỘT CÂU CHUYỆN CỔ
Sự bình yên
Một
vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự
bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình.
Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn
lấy một. Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có
những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám
mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một
bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm
chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ
xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật
chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc
lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó
giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang bình thản đậu trên
tổ của mình... Bình yên thật sự.
"Ta chấm bức tranh này! - Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là
một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa
ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong
trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên".

Thỉnh thoảng bạn cần đi ... họp lớp!