| Nguyễn Vạn Phú | ||
| Thứ Năm, 23/10/2014, 09:05 (GMT+7) | ||
| ||
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014
GIÁ DẦU BIẾN ĐỘNG - DO ĐÂU?
Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG (Saigon giải phóng online)
| Thảo Phương và “Nỗi nhớ mùa đông” |
| Thứ hai, 20/10/2008, 23:25 (GMT+7) |
Tôi đang ngồi viết đề cương tổ chức đêm nhạc “6.0” kỷ niệm sinh nhật lần thứ 60 của mình thì nhận được điện thoại của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn từ Sài Gòn báo tin: Nữ sĩ Thảo Phương đã qua đời! Bất giác tôi nghe cái lạnh đêm Hà Nội tràn vào căn phòng. Thảo Phương cùng tuổi với tôi, và là người cùng tôi làm nên ca khúc “Nỗi nhớ mùa đông” được khán giả yêu mến gần 20 năm qua. Bất giác tôi hát lên khe khẽ: “Làm sao về được mùa đông, mùa thu cây cầu đã gãy”.
Tôi còn nhớ, một buổi chiều cuối thu năm 1988, tôi gặp nhà thơ Thảo Phương trong một quán cà phê ở Sài Gòn. Sau mấy câu chào hỏi, chị đưa cho tôi đọc bài thơ “Không đề gửi mùa đông”. Bài thơ ngắn thôi, chỉ có mười câu, nhưng cho tôi linh cảm sẽ có được một ca khúc hay.
Đêm ấy, tôi về nhà và viết những nốt nhạc đầu tiên dựa trên bài thơ của Thảo Phương. Những câu chữ khắc khoải từ “Không đề gửi mùa đông” cho tôi nỗi nhớ mãnh liệt về cố hương xa xôi của tôi. Tôi tựa vào trắc ẩn “dường như ai đi ngang cửa” của Thảo Phương để nói thêm ám ảnh “gió mùa đông bắc se lòng” cho riêng mình.
Sự thật, nếu không có “Không đề gửi mùa đông” thì tôi không thể có “Nỗi nhớ mùa đông”. Tôi giữ lại được những câu quan trọng nhất trong bài thơ của Thảo Phương, chỉ tiếc không phổ nhạc được hai câu khá hay là “Lá vàng chìm bến thời gian. Đàn cá im lìm không quẫy”. Thảo Phương cũng rất chia sẻ với tôi điều này, vì ca từ khác với lời thơ, ca từ phải cảm nhận được ngay lập tức. Hơn nữa, còn phải phù hợp với khúc thức trong một tác phẩm âm nhạc!
Thảo Phương là một người đàn bà vất vả. Chị tài hoa và đam mê, nhưng trời không dành cho những đãi ngộ may mắn. Tôi không phải yêu thơ chị đến mức hâm mộ, nhưng mỗi lần đọc thơ chị đều thấy những câu hay, cồn cào gan ruột. Tôi nghĩ, thơ Thảo Phương là kết quả cuộc đời của chị. Thảo Phương sống thật, sống hết khát vọng. Chị chân thành trong cả sự hay lẫn sự dở. Mà ở cõi dương gian nhiều thị phi, chân thành đã là phẩm chất đáng quý lắm rồi!
Như tôi đã nói, đêm nhạc “6.0” vào tháng 11 sắp tới, không thể thiếu “Nỗi nhớ mùa đông”. Tuy nhiên, bây giờ nữ sĩ Thảo Phương không còn nữa, tôi sẽ dàn dựng “Nỗi nhớ mùa đông” như một bài thánh ca để tiễn đưa một người bạn, một nhà thơ đã khuất!
Tôi ở Hà Nội, không có điều kiện tiễn đưa Thảo Phương. Tôi gửi mấy dòng này nhớ thương chị! “Làm sao về được mùa đông”, phải không Thảo Phương?
Phú Quang
|
Nhà thơ Thảo Phương tên thật là Nguyễn Mai Hương. Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Chị sinh năm 1949 tại Ninh Bình. Tuy nhiên trong tập thơ in song ngữ Khúc ca thời gian, chị lại tự bạch mình sinh tại Việt Bắc. Thảo Phương tốt nghiệp cử nhân sinh học tại Hungary. Trở về nước, chị dạy học 8 năm tại Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt. Sau đó chị chuyển qua làm cán bộ thư viện trường Quản lý Kinh tế Trung ương.
Tên tuổi nhà thơ Thảo Phương được khẳng định từ năm 1990, khi ra mắt tập thơ đầu tay Thơ Thảo Phương. Sau đó là các tập Bài ca buồn, Người đàn bà do đàn ông sinh ra, Khúc ca thời gian, Chiếc gạt tàn vỏ ốc (tập truyện ngắn)… Chị đã được giải thưởng báo Văn Nghệ 1989 - 1997.
Thảo Phương còn viết kịch bản phim. Đáng chú ý là kịch bản phim Chim Phí bay về nguồn (Hãng phim Giải Phóng) của đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo.
gửi mùa đông
Thảo Phương
Dường như ai đi ngang cửa
Hay là ngọn gió mải chơi
Chút nắng vàng thu se nhẹ
Chiều nay
Cũng bỏ ta rồi
Làm sao về được mùa đông
Chiều thu - cây cầu
Đã gãy...
Lá vàng chìm bến thời gian
Đàn cá - im lìm - không quẫy
Ừ, thôi...
Mình ra khép cửa -
Vờ như mùa đông đang về
Nỗi nhớ mùa đông
Thảo Phương
Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi
Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về
Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về
Lời bài hát của NS.Phú Quang
Nỗi nhớ mùa đông
Dường như ai đi ngang cửa
gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
chiều nay cũng bỏ ta đi
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
giờ đây cũng bỏ ta đi
Làm sao về được mùa đông?
dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông?
để nghe chuông chiều xa vắng
<p>Thôi đành ru lòng mình vậy</p>vờ như mùa đông đã về...
Làm sao về được mùa đông?
dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông?
mùa thu cây cầu đã gãy
<p>Thôi đành ru lòng mình vậy</p>vờ như mùa đông đã về...
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014
KÝ ỨC GIÁNG SINH
Sắp đến Giáng Sinh rồi.
Không khí rộn ràng khắp nơi. Người ta trang hoàng văn phòng, nhà cửa, siêu thị.
Thằng bé nhà hắn ngày nào cũng hỏi bao giờ Ông già Noel đến cho quà.
Con cứ ngoan rồi Ba sẽ nói Ông Già Noel tặng quà (Ông ấy còn chờ lĩnh lương đã!!!)
Ngày hắn còn nhỏ những đêm Noel rất lạnh. Hình như mùa đông ngày trước lạnh hơn bây giờ!
Một đêm, hắn cùng thằng em đang trùm chăn ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng hát từ đâu vọng về.
Tiếng hát không rõ lắm nhưng nghe rất say sưa, bay bổng, lúc gần, lúc xa.
Thằng em cũng thức giấc.
Tiếng hát ở đâu ấy nhỉ?!
Hai thằng nằm nghe mơ màng đến tận sáng.
Từ đó anh em hắn ngóng chờ nghe hát mỗi khi Giáng sinh về. Năm nào càng lạnh, gió đông bắc càng mạnh thì tiếng hát nghe càng rõ.
Từ đó anh em hắn ngóng chờ nghe hát mỗi khi Giáng sinh về. Năm nào càng lạnh, gió đông bắc càng mạnh thì tiếng hát nghe càng rõ.
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014
Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014
Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014
Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014
MÙA THU SÀI GÒN
Tranh thủ Dung vào Sài Gòn.
Lớp Trưởng lặn lội từ Bình Dương lên để hàn huyên.
Cuộc hội ngộ ngắn ngủi trong tiết Thu Sài gòn.
Chuyện chưa hết đã phải ra về.
Thôi.
Hẹn khi nào nghỉ hưu nói chuyện nhiều!
Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014
HOÀNG HOA TỬU
Ở SGN không có mùa thu đẹp như Hà nội, Hải Phòng... chỉ có một tiết trời se lạnh vào sáng sớm và những cảm xúc nhớ mùa Thu Đất Bắc.
-------------------------------------------------------------------
Nhớ Hoàng Hoa Tửu
Mùa thu có lẽ là mùa đẹp nhất trong cả bốn mùa, vì mùa thu là tiếng nói của điệu buồn.
Đã có quá nhiều thơ và nhạc nói đến mùa thu. Câu thơ được truyền tụng thiên cổ của
Vương Bột vẫn mãi sáng ngời trong cõi Đường thi: “Lạc hà dữ cô vụ tề phi/ Thu thủy
cộng trường thiên nhất sắc” (Ráng chiều trôi theo cánh cò cô lẻ/ Màu nước thu xen
lẫn với màu trời).
Hai câu thơ đẹp như một bức tranh thủy mạc. Chúng ta có thể thấy được hình ảnh
một cánh cò cô lẻ bay trong ánh nắng chiều hôm, giữa cánh đồng mênh mông
Nam Bộ; nhưng biết tìm đâu ra một dòng sông thu giữa miền Nam quanh năm
chỉ có hai mùa mưa nắng? Sống ở miền Nam, nhất là ở giữa Sài Gòn, lòng người
vẫn cứ nhớ thương hoài một cơn gió mùa đông, hay một cơn gió se lạnh của một
ngày thu muộn.
Sống giữa lòng phố thị, đôi khi nhớ đến mùa thu xưa cũ, tôi vẫn luôn thích những
câu thơ buồn thiết tha trong bài Thu ca (Chanson d'automne) của
Paul Verlaine: “Les sanglots longs/Des violons/ De l'automne/
Blessent mon coeur/ D'une langueur/ Monotone” (Điệu vĩ cầm mùa thu/
Buồn như tiếng thở dài/ Khiến hồn tôi rướm máu/ Trong nỗi nhớ tàn phai).
Giữa Sài Gòn, dù không sao nhìn thấy được cảnh vật mùa thu,
nhưng chúng ta vẫn có thể tưởng tượng được mùa thu qua một giai điệu vĩ cầm,
trong một căn phòng yên tĩnh. Nhất là khi ngoài hiên chợt có một cơn mưa chiều
đổ nhẹ. Ở thành phố lớn, nơi mà ngay cả vầng trăng cũng trở nên lạc lõng giữa
những tòa nhà cao tầng, con người gần như bị cắt đứt hẳn với thiên nhiên.
Thế nên người ta phải bày ra non bộ để làm thành sơn thủy, treo tranh tứ bình
để tìm lại bốn mùa. Đó có lẽ cũng là cách nuôi dưỡng tinh thần để tâm hồn bớt đi
sự chai sạn trước những khô cằn của cuộc sống thường ngày.
Nhưng lại có người không muốn tìm mùa thu qua tranh thủy mạc, qua tiếng vĩ cầm,
mà tìm qua một loại rượu đặc trưng của tiết Trùng Dương: Hoàng hoa tửu!
Đó là chủ quán trà Hiện quán. Ý của chủ nhân như muốn tìm lại một chút không khí
Đường thi giữa chốn nắng bụi của Sài Gòn.
Thu ẩm Hoàng hoa tửu
Đông ngâm Bạch tuyết thi.
Ở Sài Gòn, không thể ngâm thơ bạch tuyết để nhớ mùa đông, nhưng có
thể uống rượu Hoàng hoa uống để nhớ mùa thu cũ. Tôi đã đôi lần cùng bè
bạn uống rượu Hoàng hoa với chủ quán trà Hiện quán. Là quán trà theo
cung cách trà đạo, nhưng chúng tôi luôn được đãi loại rượu Hoàng hoa
được chế biến rất công phu. Và lần nào chúng tôi cũng có những niềm vui
thống ẩm cuồng ca, với một cây guitar cùng những giai điệu một thời vang bóng.
Trong gian trà thất nho nhỏ ở một góc phố Trần Huy Liệu, nơi mà mọi sự xô bồ
huyên náo đã bị chắn lại bởi một rèm trúc thưa, tay nâng chén rượu sóng sánh
màu vàng hổ phách, dưới đáy chén là một đóa tiểu cúc vàng, ta vẫn có thể
cảm nhận được hương vị mùa thu đang lắng chìm vào trong chén rượu.
Vì màu vàng của hoa cúc, vì hương thơm nồng của rượu. Lúc đó,
dù ngồi giữa phố thị xô bồ, chúng ta vẫn có thể đi theo Đỗ Mục lên đồi cao
vào tiết Trùng Dương để “Cúc hoa tu sáp mãn đầu quy”, vì ta đã có hoa cúc
trong chén rượu, và cảm nhận được rằng chung quanh chén rượu và bên trong
chén rượu Hoàng hoa luôn đầy ắp sự nồng ấm của những mối giao tình.
Ơi Dương Châu ngàn dặm! Ơi cổ độ tà huy! Chén rượu hoa cúc màu vàng
ta vừa cạn cùng nhau dù không phải tại chốn giang đầu, mà trong hồn vẫn nghe
ra giai điệu liễu ru. Trong hơi rượu lâng lâng, trong tiếng đàn guitar rất nhẹ,
dường như vang lên từ đâu đó tiếng vó câu cuốn bụi mờ,
trong cõi mênh mang sương khói của Đường thi.
HUỲNH NGỌC CHIẾN
Đã có quá nhiều thơ và nhạc nói đến mùa thu. Câu thơ được truyền tụng thiên cổ của
Vương Bột vẫn mãi sáng ngời trong cõi Đường thi: “Lạc hà dữ cô vụ tề phi/ Thu thủy
cộng trường thiên nhất sắc” (Ráng chiều trôi theo cánh cò cô lẻ/ Màu nước thu xen
lẫn với màu trời).
Hai câu thơ đẹp như một bức tranh thủy mạc. Chúng ta có thể thấy được hình ảnh
một cánh cò cô lẻ bay trong ánh nắng chiều hôm, giữa cánh đồng mênh mông
Nam Bộ; nhưng biết tìm đâu ra một dòng sông thu giữa miền Nam quanh năm
chỉ có hai mùa mưa nắng? Sống ở miền Nam, nhất là ở giữa Sài Gòn, lòng người
vẫn cứ nhớ thương hoài một cơn gió mùa đông, hay một cơn gió se lạnh của một
ngày thu muộn.
Sống giữa lòng phố thị, đôi khi nhớ đến mùa thu xưa cũ, tôi vẫn luôn thích những
câu thơ buồn thiết tha trong bài Thu ca (Chanson d'automne) của
Paul Verlaine: “Les sanglots longs/Des violons/ De l'automne/
Blessent mon coeur/ D'une langueur/ Monotone” (Điệu vĩ cầm mùa thu/
Buồn như tiếng thở dài/ Khiến hồn tôi rướm máu/ Trong nỗi nhớ tàn phai).
Giữa Sài Gòn, dù không sao nhìn thấy được cảnh vật mùa thu,
nhưng chúng ta vẫn có thể tưởng tượng được mùa thu qua một giai điệu vĩ cầm,
trong một căn phòng yên tĩnh. Nhất là khi ngoài hiên chợt có một cơn mưa chiều
đổ nhẹ. Ở thành phố lớn, nơi mà ngay cả vầng trăng cũng trở nên lạc lõng giữa
những tòa nhà cao tầng, con người gần như bị cắt đứt hẳn với thiên nhiên.
Thế nên người ta phải bày ra non bộ để làm thành sơn thủy, treo tranh tứ bình
để tìm lại bốn mùa. Đó có lẽ cũng là cách nuôi dưỡng tinh thần để tâm hồn bớt đi
sự chai sạn trước những khô cằn của cuộc sống thường ngày.
Nhưng lại có người không muốn tìm mùa thu qua tranh thủy mạc, qua tiếng vĩ cầm,
mà tìm qua một loại rượu đặc trưng của tiết Trùng Dương: Hoàng hoa tửu!
Đó là chủ quán trà Hiện quán. Ý của chủ nhân như muốn tìm lại một chút không khí
Đường thi giữa chốn nắng bụi của Sài Gòn.
Thu ẩm Hoàng hoa tửu
Đông ngâm Bạch tuyết thi.
Ở Sài Gòn, không thể ngâm thơ bạch tuyết để nhớ mùa đông, nhưng có
thể uống rượu Hoàng hoa uống để nhớ mùa thu cũ. Tôi đã đôi lần cùng bè
bạn uống rượu Hoàng hoa với chủ quán trà Hiện quán. Là quán trà theo
cung cách trà đạo, nhưng chúng tôi luôn được đãi loại rượu Hoàng hoa
được chế biến rất công phu. Và lần nào chúng tôi cũng có những niềm vui
thống ẩm cuồng ca, với một cây guitar cùng những giai điệu một thời vang bóng.
Trong gian trà thất nho nhỏ ở một góc phố Trần Huy Liệu, nơi mà mọi sự xô bồ
huyên náo đã bị chắn lại bởi một rèm trúc thưa, tay nâng chén rượu sóng sánh
màu vàng hổ phách, dưới đáy chén là một đóa tiểu cúc vàng, ta vẫn có thể
cảm nhận được hương vị mùa thu đang lắng chìm vào trong chén rượu.
Vì màu vàng của hoa cúc, vì hương thơm nồng của rượu. Lúc đó,
dù ngồi giữa phố thị xô bồ, chúng ta vẫn có thể đi theo Đỗ Mục lên đồi cao
vào tiết Trùng Dương để “Cúc hoa tu sáp mãn đầu quy”, vì ta đã có hoa cúc
trong chén rượu, và cảm nhận được rằng chung quanh chén rượu và bên trong
chén rượu Hoàng hoa luôn đầy ắp sự nồng ấm của những mối giao tình.
Ơi Dương Châu ngàn dặm! Ơi cổ độ tà huy! Chén rượu hoa cúc màu vàng
ta vừa cạn cùng nhau dù không phải tại chốn giang đầu, mà trong hồn vẫn nghe
ra giai điệu liễu ru. Trong hơi rượu lâng lâng, trong tiếng đàn guitar rất nhẹ,
dường như vang lên từ đâu đó tiếng vó câu cuốn bụi mờ,
trong cõi mênh mang sương khói của Đường thi.
HUỲNH NGỌC CHIẾN
Sưu tầm từ: ruouvietnam.info
Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014
Tiên sư cái anh blog (DHA)
Ngày bạn Ông nội tôi đi đuổi Pháp sống giữa miền trung du không
có điện, đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa dưới ngọn đèn cầy
(đèn dành cho đôi uyên ương lúc động phòng vì dưới ánh sáng này da người đẹp lắm)
thỉnh thoảng khoái chí đoạn nào lại cao hứng lên “tiên sư cái anh Tào Tháo giỏi
thật ”.
Cơ quan tôi ngày mới có VI TÍNH, cuối năm tổng kết,bình
bầu các danh hiệu (chiến sỹ thi đua, lao động tiên tiến...) năm đó ứng dụng ngay
công nghệ cao, đưa các chỉ tiêu vào máy xử lý. Kết quả thủ trưởng của
tôi không nhận được danh hiệu gì, ngài cáu lắm, gọi cô thư ký lên phòng chất vấn. Cô
thư ký nhỏ nhẹ: báo cáo chú ...dạ anh, năm nay anh vi tính nó phân loại nên kết
quả nó ra như thế, mong chú... à anh thông cảm. Thủ trưởng của tôi bận họp nhiều chưa
có thời gian tìm hiểu cứ tưởng vi tính là người cáu ầm lên: tiên sư thằng vi tính gọi nó lên phòng tao ngay!
Các người tôi thương cũng U50-51 cả giở giói ra, bày đặt
blog, bleg...nói ra những điều thầm kín, những chuyện thiên cơ...không ngờ “Mụ sáo
kêu ngàn năm không mỏi miệng” giỏi công nghệ cao, cũng tinh vi vi tính, lần mò vào
đọc trộm, nhà cửa lanh tanh bành lên...vậy thì TIÊN SƯ CÁI ANH BLOG!!!
Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014
THẾ NÀO LÀ THÀNH CÔNG
TP - Đông nghẹt người kéo đến hội trường Bệnh viện An Sinh (TPHCM) dự buổi nói chuyện "Thành công hay thất bại" của Mike George tối 24/6.
Hơn 20 năm qua, bằng chất giọng nhẹ nhàng truyền cảm, Mike George đi nhiều nơi nói chuyện về thiền định, giúp đỡ nhiều người trong lĩnh vực phát triển tinh thần.
Quan niệm về thành công của Mike George- người có gần 30 năm hành thiền- cũng nhuốm đậm chất thiền:
“Hôm qua tôi được phỏng vấn trên chương trình truyền hình Người đương thời (VTV1) rằng: Anh viết những cuốn sách nổi tiếng, anh đi trò chuyện nhiều nơi…
Vậy anh có phải người thành công? Tôi trả lời: Không, tôi không thành công trong viết lách. Đó chỉ là công việc tôi đang làm. Điều tôi thành công không phải điều bạn biết. Những người thành công trên thế giới lại càng không nổi tiếng: không phải người kiếm nhiều tiền nhất, được ca ngợi nhiều nhất, xuất hiện nhiều trên bìa báo…
Thành công là thoát khỏi lo lắng, tâm trí của tôi tự do sáng tạo. Trong con người thành công, họ luôn cảm thấy hài lòng dù họ ở đâu, làm gì, không cố gắng phán xét, điều chỉnh người khác. Người thành công không hề có rắc rối. Rắc rối từ đâu ra? Tất cả trong nhận thức của bạn. Người thành công nhận ra mình chính là mình”.
Quá nhiều câu hỏi dành cho Mike George xoay quanh biết thế nào là đủ. Một bạn trẻ thắc mắc: Thành công là đạt mục đích của mình, tôi quan niệm thế đúng không? “Điều đó phụ thuộc mục tiêu của bạn. Bí mật của hạnh phúc là không nên có mục tiêu bên ngoài bạn mà phải là mục tiêu bên trong bạn. Chỉ khi bạn thực sự biết mình là ai, lúc đó mới bắt đầu hạnh phúc”.
Anh nói người thành công phải biết bỏ qua quá khứ. Điều đó anh rút ra từ bản thân hay những người thành công nói cho anh biết? “Tôi không hề có quá khứ, chỉ những người khác mới tạo ra quá khứ cho tôi. Mỗi ngày tôi xé quá khứ ra và ném đi, như con tàu rẽ sóng ra khơi để lại bọt biển trắng xóa. Đừng để con sóng lái cuộc đời ta mà phải là động cơ của con tàu trong ta”.
Theo ông có nên tồn tại khái niệm về thất bại không? “Bạn muốn có thất bại thì kệ bạn! Thất bại chỉ tồn tại khi bạn tin vào nó. Khi một đứa trẻ ngã, nếu nó tin vào thất bại thì nó cứ nằm lì đó, chẳng đứng dậy làm gì. Nhưng nó vẫn đứng dậy và ngã cả trăm lần, vì nó không biết đến khái niệm thất bại”.
Một khán giả khác băn khoăn: Thành công chính là sự hài lòng, nhưng khi người ta không đủ ăn, đủ mặc thì hài lòng sao đây? “Tôi đến những ngôi làng nghèo khó ở Ấn Độ, có gia đình chẳng còn mấy đồ ăn trong nhà, nhưng nhìn gương mặt họ có lẽ còn hạnh phúc hơn 100 lần chúng ta. Khi bạn trân trọng giá trị vật chất hơn giá trị bản thân, nghĩa là bạn đang mất đi hạnh phúc. Khi thấy những người không có gì cả, đừng nghĩ họ không có gì”.
Vậy mục tiêu sống của ông là gì, số phận của ông là gì? “Ai cũng chỉ có một số phận và nó đơn giản đến nỗi nhiều người không nhận ra: Là chính mình”. Làm sao gạt bỏ lo lắng? “Hãy xem cách bạn tạo ra lo lắng. Đừng tự đóng vai nạn nhân, đó là thất bại lớn. 95 phần trăm lo lắng của bạn là không thực. Bạn tạo ra cuộc sống cho mình, không nên sống theo ai cả”.
Hiểu những điều Mike George chia sẻ, nhưng làm được không dễ. Đây là lần thứ hai Mike George đến nói chuyện tại Việt Nam. Những cuốn sách của ông được dịch ra tiếng Việt: Tư duy tích cực, Từ tức giận đến bình an, 7 AHA, An nhiên - Từ hối hả đến ung dung, Giá trị nội tại...
Mike George là tác giả nổi tiếng và là diễn giả truyền cảm hứng cho hàng chục ngàn người ở hơn 30 quốc gia. Ông hỗ trợ cho các công ty, tập đoàn lớn như Mitsubishi, American Express, Siemens, Allianz, BarclaysBank, Johnson and Johnson, KLM, BBC… trong việc quản lý và khơi dậy tiềm năng con người.
Theo tienphong.vn
|
Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014
ANH HÙNG-MỸ NHÂN (T/g: Dương Hải An)
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiếp bạc đầu
Anh hùng lẫm liệt nơi sa trường như Danh tướng thì dễ hiểu rồi vậy mỹ nhân có gì lẫm liệt mà được
ngồi sánh ngang cùng danh tướng,mỹ nhân không thể mặc vừa áo bào đẫm thuốc pháo tiến vào thăng long để tiếp quản công chúa ngọc hân được,ngực mỹ nhân cũng không có chỗ cho đeo lủng lẳng hai thủ cấp như Trương phi được,bàn tay nuột nà với hàng móng đỏ chót không thể cầm đốc gươm chặt đầu kẻ không thích như HỒI GIÁO IS được? vậy bàn tay mỹ nhân cầm gì?nắm gì?mà được sánh cùng danh tướng,làm danh tướng khiếp đảm đến như vậy!!!thảo dân không làm sao hiểu đươc?
Ngày trước được xem bức hình có nụ cười của anh hùng TNG và mỹ nhân AHK ngăn cách nhau bởi cánh cửa oto (tiễn người thương của mình đi thi hành án) nó ngoạn mục làm sao! mai cốt cách,tuyết tinh thần...
chất anh hùng luôn hiền hiện mặc dù ta đang thân bại danh liệt vì nàng!
Lại nữa Mỹ nhân NGL người rất thương của T buôn vua hứa:chàng ơi cứ đi cải tạo đi,thiếp sẽ chờ?!Trời ơi!Trước giây phút lâm chung được những lời ngọc từ đôi môi xinh (ta đã bao lần sở
hữu),như ngàn vạn mữi tên bắn ra,thật là ngoạn mục-anh hùng nào chăng xao xuyến!lời hứa của MỸ
Nhân. Hóa ra mỹ nhân có những cái mà anh hùng không có,có cái mạnh mà anh hùng không mạnh,có cái đẹp mà anh hùng không đẹp và đặc biệt hơn cái đẹp này còn tiếp tục chui ra nhiều cái đẹp nữa...
Ngày xưa tìm hiểu về anh hùng TÂY BẮC có A-PHỦ,người anh hùng này cũng trêu gái,cũng đi ăn
sương(chơi chợ tình suốt đêm) và cái chất anh hùng của A-PHỦ ở chỗ:tự đào chôn một cái cọc,tự mang dây trói mình,tự lấy tiền của người làm lễ để nghi vào sổ nợ tên mình,và cuối cùng đoạt được ...vợ người!Thế chắng phải anh hùng lắm sao?
Ngày nay có những Mỹ nhân đẻ được vài loại con,tự mình nuôi dạy cả,tự mình gây dựng cơ đồ,lên diễn đàn chém gió giao giảng đạo đức,thân thiện với môi trường,yêu súc vật quá mức tới lột phăng cả quần áo...để mặc cho...ngựa-thế chẳng phải anh hùng lắm sao?
Các bạn gái của tôi (gái HẢI AN),đang là tiến nọ,sỹ kia...giám nọ,phó giám kia ...tự mình xây dựng cơ đồ,tự mình gánh vác một số giang sơn (trong đó có giang sơn nhà chồng),tự mình đẻ được con và đặc biệt rất yêu tôi!!!Thế chắc chắn là anh hùng!
Bất hứa nhân gian kiếp bạc đầu
Anh hùng lẫm liệt nơi sa trường như Danh tướng thì dễ hiểu rồi vậy mỹ nhân có gì lẫm liệt mà được
ngồi sánh ngang cùng danh tướng,mỹ nhân không thể mặc vừa áo bào đẫm thuốc pháo tiến vào thăng long để tiếp quản công chúa ngọc hân được,ngực mỹ nhân cũng không có chỗ cho đeo lủng lẳng hai thủ cấp như Trương phi được,bàn tay nuột nà với hàng móng đỏ chót không thể cầm đốc gươm chặt đầu kẻ không thích như HỒI GIÁO IS được? vậy bàn tay mỹ nhân cầm gì?nắm gì?mà được sánh cùng danh tướng,làm danh tướng khiếp đảm đến như vậy!!!thảo dân không làm sao hiểu đươc?
Ngày trước được xem bức hình có nụ cười của anh hùng TNG và mỹ nhân AHK ngăn cách nhau bởi cánh cửa oto (tiễn người thương của mình đi thi hành án) nó ngoạn mục làm sao! mai cốt cách,tuyết tinh thần...
chất anh hùng luôn hiền hiện mặc dù ta đang thân bại danh liệt vì nàng!
Lại nữa Mỹ nhân NGL người rất thương của T buôn vua hứa:chàng ơi cứ đi cải tạo đi,thiếp sẽ chờ?!Trời ơi!Trước giây phút lâm chung được những lời ngọc từ đôi môi xinh (ta đã bao lần sở
hữu),như ngàn vạn mữi tên bắn ra,thật là ngoạn mục-anh hùng nào chăng xao xuyến!lời hứa của MỸ
Nhân. Hóa ra mỹ nhân có những cái mà anh hùng không có,có cái mạnh mà anh hùng không mạnh,có cái đẹp mà anh hùng không đẹp và đặc biệt hơn cái đẹp này còn tiếp tục chui ra nhiều cái đẹp nữa...
Ngày xưa tìm hiểu về anh hùng TÂY BẮC có A-PHỦ,người anh hùng này cũng trêu gái,cũng đi ăn
sương(chơi chợ tình suốt đêm) và cái chất anh hùng của A-PHỦ ở chỗ:tự đào chôn một cái cọc,tự mang dây trói mình,tự lấy tiền của người làm lễ để nghi vào sổ nợ tên mình,và cuối cùng đoạt được ...vợ người!Thế chắng phải anh hùng lắm sao?
Ngày nay có những Mỹ nhân đẻ được vài loại con,tự mình nuôi dạy cả,tự mình gây dựng cơ đồ,lên diễn đàn chém gió giao giảng đạo đức,thân thiện với môi trường,yêu súc vật quá mức tới lột phăng cả quần áo...để mặc cho...ngựa-thế chẳng phải anh hùng lắm sao?
Các bạn gái của tôi (gái HẢI AN),đang là tiến nọ,sỹ kia...giám nọ,phó giám kia ...tự mình xây dựng cơ đồ,tự mình gánh vác một số giang sơn (trong đó có giang sơn nhà chồng),tự mình đẻ được con và đặc biệt rất yêu tôi!!!Thế chắc chắn là anh hùng!
Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014
CUỘC SỐNG VỐN DỄ DÀNG
TTO - “Khi tôi đã làm việc vất vả, tại sao cuộc sống vẫn khó khăn?”, người nông dân Jon Jandai ở một vùng quê Thái Lan tự hỏi, rồi đi tìm câu trả lời.
| Một trong những ngôi nhà của Jon Jandai - Ảnh chụp màn hình |
Đoạn video clip chia sẻ triết lý “cuộc sống dễ dàng” của Jon Jandai đã nhận được hơn 30.000 lượt xem và rất nhiều bình luận nhiều chiều trên YouTube.
Jon Jandai bắt đầu câu chuyện của mình bằng sự sẻ chia: “Có một điều tôi luôn muốn được nói với mọi người trong cuộc đời tôi là: Cuộc sống dễ dàng. Thật dễ dàng và vui vẻ”.
Hành trình nhìn nhận cuộc sống
Jon Jandai kể về hành trình nhìn nhận cuộc sống của mình: “Khi tôi còn nhỏ, mọi thứ rất vui vẻ và dễ dàng. Nhưng khi có tivi và nhiều người đến làng tôi hơn, họ nói rằng chúng tôi nghèo quá, các bạn phải theo đuổi sự thành công. Các bạn phải đến Bangkok để theo đuổi thành công. Nhưng khi tôi ở Bangkok, tôi cảm thấy cuộc sống dường như rất khó khăn, phức tạp. Bạn phải học và làm việc rất nhiều mới có thể thành công”.Trong 7 năm, Jon Jandai làm việc ít nhất 8 tiếng mỗi ngày nhưng chỉ có thể ăn mì hay cơm chiên cho mỗi bữa và ở cùng với rất nhiều người trong một căn phòng nhỏ xíu, nóng nực. Câu hỏi “Khi tôi đã làm việc vất vả, tại sao cuộc sống vẫn khó khăn vậy?” đến với Jon Jandai.
Jon Jandai quyết định vào ĐH nhưng rồi nhận ra “không kiến thức nào ở ĐH có ích với tôi”. Thậm chí Jon Jandai còn cho rằng học càng nhiều càng làm mọi thứ bị hủy hoại nhiều hơn mà thôi!
Anh trở về vùng quê hiền hòa của mình và bắt đầu sống như ngày bé thơ: làm việc 2 tiếng/ngày và 2 tháng/năm. 10 tháng còn lại dành cho bản thân, cho sự thấu hiểu chính mình và những người xung quanh. “Tôi dành 1 tháng trồng lúa và 1 tháng thu hoạch, đào hai ao cá, chăm một mảnh vườn với 30 loại rau, củ… và nhận ra rằng thật dễ sống, tại sao tôi phải đi Bangkok?”.
Jon Jandai làm phép so sánh: 2 tháng mỗi năm, có thể nuôi bản thân và 6 người trong gia đình mình với 8 tiếng/ngày, 12 tháng/năm và không đủ sống. “Thật dễ dàng!” - Jon Jandai kết luận.
Để minh chứng thêm cho sự dễ dàng trong cuộc sống của mình, Jon Jandai cho biết ban đầu anh cảm thấy vô vọng trong việc có một chốn dung thân cho “những người ít học như tôi” khi mà “những người đứng đầu lớp, có việc làm ổn định phải mất 30 năm để có một căn nhà”.
Nhưng khi bắt đầu xây dựng công trình bằng đất, Jon Jandai đã nhận ra mọi thứ không khó khăn đến vậy.
“Tôi dành 2 tiếng mỗi ngày, từ 5g-7g sáng để làm. Ba tháng sau, tôi có một căn nhà. Một người bạn của tôi cũng dành ra ba tháng để có một căn nhà, nhưng anh ta mắc nợ 30 năm. Anh ta là người học giỏi nhất lớp”.
Từ trường hợp của mình, Jon Jandai đưa ra triết lý: “Vậy, “làm sao” không phải là vấn đề, mọi người đều có thể xây nhà. Bọn trẻ 13 tuổi tự làm gạch với nhau, chúng làm một căn nhà, sau một tháng, chúng có thư viện”.
Mua vì thích hay vì cần?
Xong chuyện lớn là nhà thì đến chuyện nhỏ hơn là quần áo. “Tôi để dành cả tháng để mua 2 cái quần jean. Mặc vào rồi xoay trái xoay phải trước gương, tôi đều thấy một người. Quần áo đắt tiền không thể thay đổi đời tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ, tại sao phải chạy theo thời trang? Bởi vì chạy cũng không bao giờ theo kịp. Vậy thì đừng chạy, cứ ở yên đây thôi. Dùng những thứ bạn có”.Jon Jandai cho biết đã 20 năm nay anh không mua quần áo mà chỉ mặc đồ người khác để lại khi đến thăm làng hoặc khi thấy anh mặc quần áo cũ, họ cho anh. Nhưng vấn đề không chỉ đơn giản là quần áo mà “là điều gì đó về cuộc đời tôi”.
Điều Jon Jandai học được là khi mua thứ gì đó, anh sẽ nghĩ xem mình mua vì thích hay vì cần. Nếu chỉ vì thích là sai. Chính điều này đã làm anh thấy tự do hơn với bản thân mình.
Điều cuối cùng và cũng là quan trọng nhất, đó là sức khỏe. Có dễ dàng chăng? Ban đầu khi không có tiền, Jon Jandai rất lo lắng với ý nghĩ mình bị bệnh thì sao. Nhưng sau anh nhận ra bệnh tật là điều bình thường. Bệnh chính là thứ nhắc rằng ta đã làm gì đó sai lầm trong cuộc đời mình.
"Nên khi tôi bị bệnh, tôi phải dừng lại và trở lại là chính mình rồi nghĩ xem mình sai điều gì”. Và “người đàn ông dễ dàng” đã tự học những kiến thức cơ bản để tự chữa bệnh.
Tự kiếm tiền và có đủ thức ăn mỗi ngày, tự xây nhà, không tốn tiền mua quần áo và tự chữa bệnh chính là bốn điều làm Jon Jandai cảm thấy mình tự do, ít sợ hãi hơn và có thể làm điều mình muốn. Và “tôi không cần ép mình giống người khác, cũng không ai giống tôi. Tôi là số 1. Mọi thứ thật dễ dàng!”.
| Jon Jandai chia sẻ quan điểm sống của mình |
Mục đích chính là cất trữ hạt giống, vì “hạt giống là thức ăn, thức ăn là cuộc sống”. Đó còn là một trung tâm học tập, học cách để cuộc sống trở nên dễ dàng hơn như cách Jon Jandai đã làm với cuộc đời mình.
Jon Jandai cho rằng nhiều người đã học cách phức tạp hóa cuộc sống và giờ là lúc học để sống với nhau. “Bởi vì chúng ta được dạy để độc lập, để phụ thuộc duy nhất vào tiền bạc, không cần dựa vào nhau”.
Với Jon Jandai, để hạnh phúc thì phải trở lại kết nối với chính bản thân mình, gắn kết cùng người khác, gắn kết thể chất và tâm linh một lần nữa. Và “chúng ta có thể hạnh phúc. Cuộc sống thật dễ dàng!”.
Cần sự can đảm lớn
Sau khi đoạn video này được TEDvn dịch và đăng tải, đã có khá nhiều người tranh luận về quan điểm sống và cách nhìn nhận cuộc đời của người đàn ông Thái Lan Jon Jandai. Có người cho rằng những điều Jon Jandai nói làm họ xúc động, đồng cảm và thấy đúng đắn.“Nếu bây giờ con người thay đổi, ai cũng suy nghĩ được sâu rộng như bác ấy thì sẽ không còn chiến tranh, không còn tranh cướp, giành giật, lừa lọc nhau để mà sống” - một người xem viết.
Bên cạnh đó cũng có những bình luận ngược lại. Một người xem cho biết không phủ nhận quan điểm của Jon Jandai nhưng “nếu dễ như anh này nói thật sự thì y tế, giáo dục, tư duy của con người cũng đâu thể phát triển như bây giờ được. Nếu chúng ta dùng ít thời gian để xây nhà thì căn nhà chất lượng thấp hơn 1 căn nhà chúng ta dùng kiến thức và sự tư duy, thời gian để xây. Anh này nói không sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Nó chỉ là 1 góc nhìn. Mà cuộc sống không phải chỉ nhìn được ở 1 chiều”.
Một người khác cũng đầy trăn trở sau khi nghe những quan điểm của một anh nông dân sống cuộc đời dễ dàng.
Người này bình luận: “Cuộc sống vốn dễ dàng nhưng để lựa chọn nó lại khó khăn, bởi tôi chưa đủ can đảm vượt qua mọi cám dỗ, tôi chưa đủ can đảm để sống khác với đa số ngoài kia. Số đông không phải bao giờ cũng đúng, nhưng khác số đông cần một sự can đảm rất lớn”.
TRÀ MY
Video
Video
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


























