Hồi
mới vào Đại học ngày nào hắn cũng đạp xe qua mấy ngôi làng để đến
trường. Làng bên cạnh trồng hoa. Có làng trồng lúa. Những buổi sáng mùa
hè hương hoa ngào ngạt. Những buổi sáng mùa thu gió heo may lay động
cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mơn mởn, hương lúa thơm thoang
thoảng bình dị…
Những
cái đó chỉ còn là ký ức. Quê hắn bây giờ đã đô thị hóa, làng Hắn bây
giờ đã thành phường. Chả còn đồng lúa, chả còn mấy vườn rau. Chỉ toàn
thấy quán nhậu, quán càfê, karaoke, internet…Nhà cửa, đường xá bê tông
hóa, lộn xộn , chật chội.
Lúc trước Hắn nghe mấy người già nói chỗ Cây Vối, Gốc Bàng… Hắn nghĩ
bụng mấy ông bà này kỳ cục, người ta chặt rồi còn đâu mà cứ nhớ. Giờ thì
hắn cũng như vậy, hay nhớ, hay nói về những gốc cây, những cánh đồng
…không còn tồn tại.
| Chợ hoa Hạ Lũng vẫn còn nhưng đã khác xưa lắm rồi! |
Có lắm khi Hắn nhớ nhà nhưng về nhà mấy ngày lại muốn đi vì những thứ Hắn nhớ không còn nữa. Những người Hắn muốn trò chuyện thì bận bịu, đi vắng hoặc không có thời gian, không có hứng thú ngồi nói chuyện ngày xưa với Hắn. Người ta bận lo toan với cuộc sống. Hắn chỉ còn nói chuyện với mấy Ông Bà Già. Những người hết tuổi đi làm và cũng nhớ “ ngày xưa”.Có vẻ quê nhà hiện tại không còn là của Hắn. Hắn không còn thuộc về nơi ấy nữa.
Tình cờ Hắn nói chuyện với mấy người cùng cảnh ngộ ở Sài Gòn thì hóa ra họ cũng như vậy, không riêng mình Hắn.
Rồi Hắn nghiệm ra rằng muốn xóa bỏ những tình cảm kiểu đó thì phải cập
nhật thông tin, phải gắn liền với cuộc sống hiện tại. Hắn về thăm nhà
nhiều hơn, quan tâm tới cuộc sống hàng ngày của người thân nhiều hơn. Và
hắn không thấy nhớ “ ngày xưa “ nhiều nữa. Quê nhà vẫn là của Hắn.



















