Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

NHỚ NGÀY XƯA

Hồi mới vào Đại học ngày nào hắn cũng đạp xe qua mấy ngôi làng để đến trường. Làng bên cạnh trồng hoa. Có làng trồng lúa. Những buổi sáng mùa hè hương hoa ngào ngạt. Những buổi sáng mùa thu gió heo may lay động cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mơn mởn, hương lúa thơm thoang thoảng bình dị…
Những cái đó chỉ còn là ký ức. Quê hắn bây giờ đã đô thị hóa, làng Hắn bây giờ đã thành phường. Chả còn đồng lúa, chả còn mấy vườn rau. Chỉ toàn thấy quán nhậu, quán càfê, karaoke, internet…Nhà cửa, đường xá bê tông hóa, lộn xộn , chật chội.  
    Lúc trước Hắn nghe mấy người già nói chỗ Cây Vối, Gốc Bàng… Hắn nghĩ bụng mấy ông bà này kỳ cục, người ta chặt rồi còn đâu mà cứ nhớ. Giờ thì hắn cũng như vậy, hay nhớ, hay nói về những gốc cây, những cánh đồng …không còn tồn tại.
 
Chợ hoa Hạ Lũng vẫn còn nhưng đã khác xưa lắm rồi!




Có lắm khi Hắn nhớ nhà nhưng về nhà mấy ngày lại muốn đi vì những thứ Hắn nhớ không còn nữa. Những người Hắn muốn trò chuyện thì bận bịu, đi vắng hoặc không có thời gian, không có hứng thú ngồi nói chuyện ngày xưa với Hắn. Người ta bận lo toan với cuộc sống. Hắn chỉ còn nói chuyện với mấy Ông Bà Già. Những người hết tuổi đi làm và cũng nhớ “ ngày xưa”.Có vẻ quê nhà hiện tại không còn là của Hắn. Hắn không còn thuộc về nơi ấy nữa.
Tình cờ Hắn nói chuyện với mấy người cùng cảnh ngộ ở Sài Gòn thì hóa ra họ cũng như vậy, không riêng mình Hắn.

   Rồi Hắn nghiệm ra rằng muốn xóa bỏ những tình cảm kiểu đó thì phải cập nhật thông tin, phải gắn liền với cuộc sống hiện tại. Hắn về thăm nhà nhiều hơn, quan tâm tới cuộc sống hàng ngày của người thân nhiều hơn. Và hắn không thấy nhớ “ ngày xưa “ nhiều nữa. Quê nhà vẫn là của Hắn.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT HỒNG ANH 27/8




Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

BẠN CỦA BỐ-TRAI AN HẢI (phần 1) - Tác giả : Dương Hải An


Tôi sinh ra ở AN HẢI, tổ tiên nhà tôi đã sống 4000 năm ở HẢI AN nên thấm và tự hào lắm câu: TRAI AN HẢI GÁI THỦY NGYÊN.
Các bạn của tôi cũng phần lớn là trai AN HẢI nên hầu hết cũng giỏi giang và tài ba lắm, không được là tài tử điện ảnh thì cũng phải là tướng cướp lợi hại!
Ở xa xôi thì có bạn LƯU của tôi, thật xưng danh và luôn luôn xúng danh TRAI HẢI AN.
Khi con trai tôi thần tượng bộ sưu tâp oto của cường đô-la, đô liếc gì đó, tôi bảo đó chẳng bằng một góc bộ sưu tâp của bạn bố (nó có vẻ không tin) thì may quá được chiêm ngường ảnh bạn LƯU của tôi đứng cạnh LAMBORGHINI màu đỏ nhé và lại kèm theo lời nhắn sẽ đưa xe ra Bắc chơi. Bố con tôi hồi hộp lắm, chuẩn bị sẵn:rơm và thảm để chống xước...gầm xe của bác! Chờ mãi, chờ mãi không thấy bác ra, lý do là xe hao xăng quá!
Thằng con tôi lại chót sỹ diện với bạn nó: sẽ có LAMBORGHINI của bạn bố tao, đỗ ở nhà tao (TRAI HẢI AN mà). Nó bảo con sẵn sàng mót thóc, mót khoai, thậm chí ăn cắp ổi xanh bán lấy tiền mua xăng cho bác (TRAI HAI AN mà) và lại đợi mãi, đợi mãi đươc biết bác âm thầm ra bắc bằng HOÀNG LONG AIRLINE với lời giải thích lãng xẹt: TRAI HẢI AN!
Bạn của bố tinh TRAI HẢI AN, có bạn lái tàu, có bạn xắp xếp hàng hóa trên tàu , có bạn buôn tàu và đã thành đạt tới mức sắm được du thuyền để...chạy chơi! Tôi vẫn hứa với cháu: con cố học giỏi, hè tới bố cho đi chơi du thuyền của bạn bố, có 28 người rồi, bố con mình là 30, nó ngẫn mặt ra và bảo: con số xúi quẩy lắm bố ạ (chắc lại liên tưởng đến vụ chìm tàu ở vũng tàu). Tôi trấn an ngay:không sợ, không sợ: du thuyền của bạn bố chỉ chạy trên xa lộ(đặt trên một oto 8 tấn), du thuyền chìm cùng lắm con chỉ bị sổ mũi là cùng!
Trong giáo dục bạn bố (TRAI HẢI AN) cũng huy hoàng chói  lọi. Rất, rất nhiều bạn bố đi tu nghiệp ở nước ngoài và xa hơn cả nước ngoài (nơi mà có vô vàn hoa thơm cỏ lạ,không làm mà cũng có cái ăn,nơi mà tiên nữ cả một đàn mà  chỉ có mỗi một mình bạn bố là TRAI HẢI AN!).Bạn bố đã từng đứng trước giảng đường rộng nghút ngàn lớn nghĩa trang trường sơn, sinh viên của bạn bố kiệm lời, nghiêm túc, nhẫn nhịn (mắng cả ngày không biết cãi lại) chứ không ngổ ngược như TRAI HẢI AN!
(còn tiêp...)
                                                   Dù ai đi đâu bán đâu
                                                    mùng  sáu tháng tám...
                                                    thích..chọi nhau...thì về...

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

XÚC XÍCH ĐỨC


Xúc xích Đức và đồ ăn chế biến từ thịt heo của Đức nổi tiếng Thế Giới.
Chân giò chiên, xúc xích chiên ăn với khoai tây nghiền, bắp cải chua, uống bia Đức là món khoái khẩu của tôi và chắc chắn là của rất nhiều người.

Những gì tôi cảm nhận từ các món ăn Đức là: không cầu kỳ, rườm rà về hình thức nhưng tốt về chất lượng, đảm bảo về số lượng.
Hình như cái đó là đặc trưng của Văn hóa Đức, từ ẩm thực cho đến bóng đá, kinh doanh và cả... âm nhạc.
Một anh bạn trước đây làm cho một Công ty nổi tiếng của Đức, trong một lúc bất mãn đã nói với tôi: "Họ kỷ luật và nguyên tắc lắm. Âm nhạc của họ cũng vậy, ngoài Bethoven ra thì nghe bất cứ nhạc gì cũng là...Hành khúc!! Không tin mày nghe Modern Talking hay Sandra thì biết!!" Hehe.
Tôi yêu quí nước Đức và có nhiều kỷ niệm ở đó, Đức là đất nước đầu tiên ở Châu Âu tôi đặt chân tới.
Sẵn tình cảm như thế nên chiều nay đi trên đường Điện Biên Phủ tôi ngạc nhiên và thích thú khi thấy một anh chàng người Đức đứng bán xúc xích,

Anh ở Việt Nam lâu chưa?
5 năm rồi.
Anh thấy Việt nam thế nào?
Tốt!
Cu Tí háo hức với cây xúc xích nhưng một lúc sau bảo: Ba ăn nốt hộ con. Một sự kiện lạ! Thì nó là đồ Đức mà! 
Một niềm vui nhẹ nhàng lan tỏa trong tôi, giống như lúc được ăn Bún chả giò ở Berlin.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

THƯ CỦA DƯƠNG (PHẦN 2)

Chào bạn Lưu tiên sinh!
Ở thế gian bát ngát này chẳng còn tin ai được nữa,chỉ còn trút bầu tâm sự vào tiên sinh nũa thôi!
Mình nói lời yêu thương người ta!
Mình muốn gửi quãng cuối đời tàn này cho họ mà đã không nhận thì thôi,lai mang chuyện anh NGŨ,anh LỤC ra dọa trai HẢI AN!!!
Sợ quá! Sợ quá!
Đơt này mất khách quá tiên sinh ạ!
Người đọc blog's hồng đều trách mình không có lý tưởng, giữa thời "GẠO CHÂU CỦI QUẾ" này mà cứ tình yêu nhăng nhít vung ra-thật là phí phạm! Thật là chệch hướng! Thâm tâm không muốn thế, tư duy không nghỉ thế nhưng NÓ lại muốn thế tiên sinh a!  Suy cho cùng trăm sự tại NÓ, vạn sự do NÓ, tội lỗi là ở NÓ...
Mà tiên sinh ơi!
Đêm qua NÓ bảo mình: nếu cho ngược thời gian quay trở lại NÓ muốn một tháng với bạn
KIM DUNG,

một tháng với bạn TUYẾT MAI

và một tháng rưỡi với bạn KHÁNH TƯỜNG


 à bạn (KT-KIM KHÁNH) Ở xa mà, lạ lắm!!!

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

CAFE MỘT MÌNH

Thưởng thức càfe ở Sài Gòn rất đa dạng. Nào là Cafe vỉa hè, cafe bệt, cafe nhà vườn, cafe võng, cafe kiểu Ta, cafe kiểu Tây, cafe đèn sáng , cafe đèn mờ, cafe sách, cafe sạch (chế biến tại chỗ), cafe đem đi (coffe to go), cafe nhạc sống, cafe nhạc "chết", cafe hard rork, cafe hi end...

Đi vào thú cafe của người Sài Gòn thì dài lắm.
Nhưng có một điều quan trọng là người ta không đi uống cafe chỉ vì cafe mà vì cái chỗ ngồi, cái không gian nơi ấy. Chính vì vậy ở Sài Gòn bạn có thể bắt gặp những quán cafe thiết kế và trang trí cầu kỳ công phu. Có những nơi như lâu đài Châu Âu, có nơi như một khu vườn cổ tích, có cây cối chim chóc và thác nước chảy, có nơi như một hòn đảo tọa lạc giữa hồ, có những nơi khiến bạn thấy như trở về quá khứ với xe cổ, sách báo, tranh cổ...
Tóm lại, mỗi người chọn cho mình một nơi hợp gu và gắn bó với nó.

Có người nói rằng chúng ta cần có một nơi nào đó thân thuộc bên ngoài nhà mình hay văn phòng, nơi chúng ta không cảm thấy áp lực của công việc hay trách nhiệm của người chủ gia đình. Quán cafe là một nơi như thế. Ở đây bạn có thể vừa nhâm nhi cafe, thả hồn theo những bản nhạc ưa thích, suy tư, ngắm cảnh, nhìn người qua lại.
Tôi biết có nhiều người chỉ thích giao dịch ở quán cafe thay vì văn phòng vì nó có thể tạo được không khí thân mật riêng tư. Có những bạn trẻ rành công nghệ thích làm việc online và đặt "văn phòng" tại quán cafe...

Sáng nay tôi có công việc gần Sân bay TSN và ghé một quán trên đường Trường Sơn. Trước kia văn phòng của tôi ở khu vực này và tôi hay ngồi cafe ở đó.
Một cảm xúc hơi bâng khuâng như được trở về nơi chốn thân quen, một ngôi trường cũ...
Một ngôi nhà giản dị
Một tán cây rợp mát
Một đàn cá bơi lượn
Một ly cafe đá

PHẢN HỒI TỪ "TIẾNG LÒNG" CỦA DƯƠNG


Phản hồi từ Dương:

Các bạn thân mến!
một phút "bản lăng" không làm chủ được mình-"PHỌT" ra hết làm cả làng xúm vào ném đá ghê quá!vậy mình không có khả năng làm được tình báo như bạn DŨNG,ban HOÀI vĩ đại của chúng ta đâu LƯU đại nhân nhỉ?con chữ nó phiền toái và nguy hiểm như vậy đấy!thôi giờ mình có chót pót bài lên thì cũng nói chung chung x,y,z... thôi!mà thật lòng mình cũng nói chung chung đấy chứ!DUNG đây là thương dung,hoài dung,là tiếc dung đấy chứ!MAI đây cũng là tiếc mai,nhớ mai,hoài mai...chứ có phải...
nhưng tối nay,có người biết chuyện,hiểu chuyện lại khăng khăng,khẳng định đó đích thị là bạn KIM DUNG và bạn TUYẾT MAI.
giờ phải làm sao?


Phản hồi từ Dung:

Dear  Mr Dương!
Hôm qua  vơi tớ là mót ngày vui thật trọn vẹn vì sau một ngày làm việc mệt mỏi và nhàm chán lai được đọc thư  - vui  từ blog " hồng" .Tuy nhiên  niềm vui chẳng tày gang vì bỗng  nhiên giờ đây tớ bị mât một người bạn và thế vào đó tớ có một kẻ thù to đùng.Bạn Mai của chúng ta vốn dịu dàng là thế mà nay bỗng nhiên đổi sang họ Sư mấy hồi.Đây là một scandal từ trên trời rơi xuống( mặc dù đầu năm tớ đã làm lễ dâng sao giải hạn rất cẩn thận).Cho đến đầu giờ chiêu nay thì căng thẳng đã tạm lắng xuống sau khi tớ gùi cho Mai bài báo về việc anh ban  Mai Tiến Lục( Trưởng khoa HSTC
BV đa khoa Hà Tĩnh) gặp nạn.Tớ bảo Mai thông cảm cho lý do nhầm lẫn của cậu và giờ đây mọi khúc mắc giữ tớ và bạn Mai đã được giải quyết (Cám ơn anh Lục lắm lắm). Thật may mắn cho tớ và tội nghiệp anh Lục quá.nên tớ viết thư này nhờ bạn Lưu đăng lên blog  "hồng" để cậu yên tâm và nhờ cậu chia sẻ  hoạn nạn với anh bạn Lục hộ tớ.Cảm ơn và tạm biệt cậu nhé.PKKD.

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

THƯ CỦA DƯƠNG

LƯU thân mến!
(nhờ email của lưu gửi blo'g 12a1)
"Hôm nay đón cánh blo'g hồng" của 21a1 mới biết sinh nhật của bạn MAI giàu sang!
thời gian trôi đi nhanh quá,tuổi tác lại cao-chẳng chiều lòng người,kỷ niệm về "người cũ" chập chờn hư ảo!chỉ còn cảm giác về bạn Mai là lóng lánh,mũn mĩn như giờ đây ta bế "con cún" nó dễ thương đến mức mà mình muốn cắn một cái vào...môi!
nhân đây có bài thơ trong trí nhớ sáng tác (học lóm được) thời tôi còn thầm yêu Mai! chép ra đây để cả nhà bình phẩm cho vui.
              EM ĐI TÌM ANH (phần 1)
Em đi tìm anh trên bán đảo ban căng
tìm chẳng thấy,chỉ thấy trời yên lặng
một mình em trong màn đêm thanh vắng
em đi tìm anh trên bán đảo ban căng!
          em trèo lên đỉnh núi cao các-pác
         nhìn theo anh hút sẽ về đâu?
         thân ai đi tím ngắt trời âu?
        dòng nước mắt bỗng trào ra chua xót!
em lại đến biển đen xưa dào dạt
sóng ven bờ tha thiết gọi triền miên
buồn chao ôi!nỗi lòng em kinh động
thân cô đơn,kinh khiếp cã trăm miền!
         ôi dòng sông xanh,thì thầm sông đa-nuý
          thấy gì chăng?sâu giữa dòng sông?
         mà ngàn năm chỉ trôi một nhánh
         chỉ mình em đau nhói vết thương lòng
thôi!buồn và nhớ DUNG quá,tớ chẳng muốn viết nữa!!!!